Thứ Hai, 9 tháng 10, 2017

Tại sao Thiên Chúa để những gian truân xảy ra?

Hình ảnh có liên quan
Những gian truân bạn gặp phải có thể làm bạn ngã gục hoặc làm bạn thêm trưởng thành tuỳ thuộc cách BẠN phản ứng những gian truân đó. Thật không may, hầu hết mọi người không nhìn thấy cách Thiên Chúa sử dụng những gian truân bạn gặp là để cho cuộc sống của bạn tốt hơn. Có khi chúng ta phản ứng lại một cách phẫn nộ và dại khờ hơn là tạm dừng lại để xem xét những gian truân đó có mang lại lợi ích cho bạn không? Dưới đây là 5 lý do Thiên Chúa đã cho phép các gian truân xảy đến trong cuộc đời của bạn:

  • 1. Thiên Chúa cho phép những gian truân xảy ra để HƯỚNG DẪN (DIRECT) bạn. Đôi khi Thiên Chúa phải châm lửa vào người bạn để bạn phải thoát ra sự thụ động, ươn lười. Các gian truân thường xoay chúng ta qua một chiều hướng mới và thúc đẩy chúng ta thay đổi. Có phải Người muốn tình trạng này xảy ra để làm bạn chú ý? “Vết thương nhức nhối tẩy sạch điều gian ác, và roi vọt thấu đến tận tâm can” (Cn 20,30).

  • 2. Thiên Chúa cho phép những gian truân xảy ra để KIỂM TRA (INSPECT) bạn. Người ta cũng giống như túi trà lọc vậy... nếu bạn muốn biết những gì bên trong, chỉ cần thả chúng vào trong nước nóng! Có phải Thiên Chúa thử nghiệm đức tin của bạn bằng cách cho phép một vài gian truân xảy ra trong cuộc sống của bạn? Các gian truân đó sẽ tiết lộ những gì về bạn? “Thưa anh em, anh em hãy tự cho mình là được chan chứa niềm vui khi gặp thử thách trăm chiều. Vì như anh em biết: đức tin có vượt qua thử thách mới sinh ra lòng kiên nhẫn” (Gc 1,2-3).

  • 3. Thiên Chúa sử dụng những gian truân để SỬA ĐỔI (CORRECT) bạn. Một số bài học chúng ta học được qua sự đau đớn và thất bại. Giống như lúc còn bé, cha mẹ dặn bạn đừng thò tay vào lò bếp nóng, nhưng có lẽ bạn chỉ kinh nghiệm được điều đó khi bạn bị bỏng da. Đôi khi chúng ta chỉ hiểu được giá trị của một cái gì đó như sức khỏe, tiền bạc, một mối quan hệ… khi đã đánh mất chúng. “Đau khổ quả là điều hữu ích, để giúp con học biết thánh chỉ Ngài. Con coi trọng luật Chúa truyền ban, hơn vàng muôn bạc triệu” (Tv 119,71-72).

  • 4. Thiên Chúa cho phép những gian truân xảy ra để BẢO VỆ (PROTECT) bạn. Một gian truân tưởng là hoạ nhưng lại là phúc nếu nó tránh cho bạn khỏi bị tổn hại bởi một cái gì đó nghiêm trọng hơn. Năm ngoái, một người bạn bị sa thải vì từ chối làm điều gì đó vô đạo đức mà ông chủ đã yêu cầu ông làm. Bị thất nghiệp là cả một vấn đề nhưng nó tránh cho ông khỏi bị kết án và bị ở tù vào năm sau đó, khi những hành động của ban quản lý cuối cùng đã được phát hiện. “Các anh định làm điều gian ác cho tôi, nhưng Thiên Chúa lại định cho nó thành điều tốt” (St 50,20).

  • 5. Thiên Chúa cho phép những gian truân xảy ra để làm bạn nên HOÀN HẢO (PERFECT). Những gian truân, khi được đáp ứng cách đúng đắn, sẽ là những chất liệu xây dựng. Thiên Chúa quan tâm nhiều đến đặc điểm của bạn hơn là sự thoải mái của bạn. Mối quan hệ của bạn với Thiên Chúa và đặc điểm của bạn là hai thứ duy nhất mà bạn có thể mang theo vào vĩnh hằng. “Chúng ta còn tự hào khi gặp gian truân, vì biết rằng: ai gặp gian truân thì quen chịu đựng; ai quen chiụ đựng thì được kể là người trung kiên; ai được công nhận là trung kiên thì có quyền trông cậy” (Rm 5,3-4).

Đúc kết lại một điểm: Thiên Chúa không ngừng hoạt động trong bạn, ngay cả khi bạn không nhận ra hay không hiểu điều đó. Nhưng khi gặp gian truân, bạn sẽ cảm thấy dễ dàng hơn nhiều và sinh lợi cho bạn hơn khi bạn biết cộng tác với Ngài.

Thứ Hai, 25 tháng 9, 2017

Đường Tìm

Kết quả hình ảnh cho tìm
Đường chiều thăm thẳm cuộc đời
Con người mệt mỏi ngược xuôi kiếm tìm
Tìm gì giữa cõi im lìm?
Tìm hoài chỉ thấy nhói tim vết sầu!
Nếu lòng chẳng có thương yêu
Càng tìm càng thấy khổ đau chất chồng
Nếu lòng đầy ắp yêu thương
Chẳng phải nhọc lòng tìm kiếm đâu xa
Thiên Đàng – Hỏa Ngục trong ta
Tùy ta quyết định chọn gì mà thôi!

Trầm Thiên Thu

Chủ Nhật, 24 tháng 9, 2017

Soeur có gì quyến rũ?

Trong mắt tôi, sơ có gì quyến rũ?
Áo sơ mi, quần rộng, mũ nón vành
Chẳng váy đầm dạ hội tiệc thâu canh
Chẳng phấn son long lanh như người thế
Trong mắt tôi còn lời nào diễn kể?
Sơ không đẹp theo nét trần thế nhìn
Không trang điểm bề ngoài chẳng xì tin
Chỉ trau chuốt bên trong mình thanh thoát
Sơ không nói những lời đầy mật ngọt
Rót vào lòng chót lọt hớp tim ai
Sống không danh không vọng không tiền tài
Không điện thoại không tiêu xài xa xỉ
Sơ lẩn quẩn trong căn nhà cũ kĩ
Lúc nào cũng tỉ mỉ trong áo tu
Ngày với ngày công việc nhiều lu bu
Hết trẻ học lại đời tu với Chúa
Trong mắt tôi, sơ nhìn sao mà lúa?
Tóc ngang vai chẳng nhuộm úa lên màu
Lúp thay cho mái tóc che trên đầu
Không thời trang màu mè tuổi xuân sắc
....
Nhưng tôi sai chính ngay trong đôi mắt
Sơ quyến rũ chắc có ai sánh bằng?
Sơ vui cười ai cũng phải lòng chăng?
Không tô điểm nhưng ai bằng sơ nhỉ?
Nét đẹp sơ nằm ngay trong suy nghĩ
Trong tâm hồn liên lỉ nỗi khát khao
Trong trái tim cháy lửa mến dạt dào
Trong đáy lòng dâng trào niềm hạnh phúc
Sơ hăng say phục vụ trong mọi lúc
Sáng ngời trong đức vâng phục hy sinh
Câu khấn nguyện nghèo khó cho riêng mình
Đức khiết trinh tấm chung tình son sắt
Sơ quyến rũ trong muôn nghìn ánh mắt
Không bởi vì hàng hiệu đắt đỏ đâu?
Chẳng phải vì nhan sắc hay sang giàu?
Nhưng quyến rũ vì là dâu nước Chúa
Sơ từ bỏ những thứ điều vây bủa
Chốn đông vui mang của cải thế trần
Chọn Thiên Chúa chính là phần gia nghiệp
Sơ mãi mãi là cô dâu hiền thiếp
Quyến rũ đời bởi duyên kiếp hiến dâng
Sơ đẹp lắm, ôi! nét đẹp vô ngần
Đời dâng hiến, thế trần sơ quyến rũ.

Maria Trang Đài

Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017

Vội hay không vội?

Kết quả hình ảnh cho nước sôi
Tôi đun một ấm nước sôi, đậy nắp Và bật lửa đứng canh. Tôi sốt ruột, muốn sớm có cà phê uống nên cứ mở nắp liên tục xem nước đã sôi chưa?. Tôi không biết là mình đã vô tình làm chậm đi chính việc mình đang chờ đợi. Trong khi đơn giản nhất là BUÔNG TAY, vì những gì diễn ra theo quy luật thì không cần đến tác động của con người.

Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2017

Cô đơn trong đời tu.

Cô đơn, một thực tại thật khó diễn tả. Dường như người ta có xu hướng che đậy những khoảnh khắc cô đơn của mình, ngại chia sẻ và rất dè dặt khi viết về cô đơn. Trong đời tu, ta thường dễ rơi vào cám dỗ giấu kín sự cô đơn vì sợ bất lợi, sợ bị phê phán? Vài dòng tản mạn về những khoảnh khắc cô đơn sau những lần trải nghiệm, tôi nhận ra cô đơn đôi khi thật cần thiết vì có cái nên thơ, nhẹ nhàng và đáng yêu của nó.

Khi bóng đêm ngập tràn không gian, một mình trong căn phòng lặng lẽ, bất chợt ta cảm thấy cô độc, lẻ loi và hiu quạnh trong bốn bức tường đóng kín, nỗi cô đơn ùa về, hồn trống vắng bơ vơ: “Buồn ơi xa vắng mênh mông là buồn”.
Trở về sau mỗi kỳ mục vụ, tôi mang theo bao nỗi ưu tư, thao thức khi chứng kiến những mảnh đời cơ cực, lầm than của người dân tộc,  thấy lòng buồn miên man.
Sáng Chúa nhật, lang thang một mình trên phố, ngắm dòng người nườm nượp qua lại chợt thấy mình lạc lõng bơ vơ giữa biển người xa lạ không giống ai, dường như trong ta  thiếu vắng điều gì đó thật khó hiểu.
Ngồi một mình trong quán vắng, nhâm nhi vài giọt đắng cà phê, bên những đôi tình nhân đang âu yếm, bỗng nhiên thèm được nghe những lời chia sẻ, cảm thông của ai đó để vơi đi những nỗi niềm tâm sự.
Trở về với chính mình sau mỗi biến cố buồn vui trong cuộc đời, không ít lần tôi đã từng đối diện với những giờ phút cô đơn. Những dư âm sau ngày lễ khấn, sinh nhật hay Bổn mạng với bao niềm vui, lời chúc mừng bao giờ cũng còn lại những khoảnh khắc trống vắng, quạnh hiu. Nâng niu trong tay những món quà đáng yêu gói ghém bao yêu thương, chợt nhớ về bóng hình người trao tặng với khuôn mặt hiền lành, dễ thương, nụ cười dòn tan trên môi. Đôi khi thấy nhung nhớ khôn nguôi khi đọc lại những lá thư, những tấm thiệp đong đầy tình cảm thân thương, hay mở mail nhận được bức thông điệp với bao tâm tình mến yêu tha thiết.
Cô đơn sau những lầm lỡ yếu đuối, mặc cảm tội lỗi dày vò xâu xé tam can. Cô đơn mỗi khi khủng hoảng nảy sinh, khi những đòi hỏi tâm sinh lý tự nhiên trỗi dậy khiến thân xác dường như bệnh hoạn và ươn lười. Cô đơn với những khổ đau gặp phải trên đường đời, những lúc bị hiểu lầm, cảm giác hụt hẫng dường như bị bỏ rơi…
Kinh nghiệm về sự cô đơn trong đời tu không ai giống ai, mỗi người một vẻ. Thực tại cô đơn gắn liền với thân phận con người. Sống trong bậc tu trì, không ai thoát khỏi những giờ phút cô đơn. Chạy trốn cô đơn ư? Đừng lầm, vì càng trốn chạy lại càng dễ đối diện. Ai bảo người tu sĩ không sợ cô đơn, hay không bao giờ rơi vào trạng thái cô đơn là tự dối lòng mình.
Chúa cho phép cô đơn có mặt trong đời tu. Cô đơn trong đời tu không phải là điều bất lợi, nhưng đôi khi cần thiết cho cuộc đời dâng hiến phục vụ. Cô đơn xem chừng không xấu, không mang lại sự phiền muộn nhưng giúp ta khiêm tốn dịu dàng hơn. Cô đơn để thấy mình bé nhỏ giữa vũ trụ bao la. Cô đơn để thấy mình chỉ như là hạt cát giữa sa mạc, như giọt nước giữa đại dương, như cánh chim lẻ loi giữa bầu trời mênh mông vô tận. Cô đơn để thấy mình yếu đuối và bất toàn không thể giải quyết được mọi sự mà phải bám lấy Chúa, trông cậy vào ơn Ngài. Cô đơn là khoảng lặng cần thiết trong tâm hồn mỗi người. Đôi khi, cùng với nỗi buồn, nó là một chất xúc tác góp nên những điều tốt đẹp và vĩ đại cho cuộc sống.
Không ít lần ta cảm thấy mình nhỏ bé giữa thế giới bao la. Những lúc như thế ai có thể hiểu thấu lòng ta? Ai có thể lấp đầy khoảng trống trong ta? Ai có thể ở bên ta lúc này?
Còn lại chăng chỉ mình ta với Chúa. Khi cô đơn ta thấy mình hoàn toàn trống rỗng, và chỉ có Chúa mới lấp đầy khoảng trống trong ta. Chỉ khi ở lại với Ngài và trong Ngài, nỗi khát khao của ta mới hy vọng được thỏa mãn, nỗi cô đơn lúc ấy sẽ nhẹ nhàng như gió thoảng mây ngàn. Cười được với Chúa trong những giờ phút chìm ngập trong cô đơn sẽ cảm nhận được sự an ủi vỗ về, sự ấp ủ yêu thương, được sưởi ấm xua tan những băng giá cho tâm tư xác hồn thêm nhẹ nhàng thanh thản. Mĩm cười với Chúa, tâm sự với Ngài đôi lời rồi chìm dần trong giấc ngủ. Đó là liều thuốc linh nghiệm để chữa lành trong những lúc rơi vào cảm giác cô đơn.
Khi ta cảm nhận được sự cô đơn và khủng khoảng có nghĩa là ta đang tập để đón nhận chúng. Cô đơn không phải là cái tội. Chẳng ai nỡ xa lánh, chối bỏ hay loại trừ những người rơi vào những khoảnh khắc cô đơn, nhưng theo lẽ thường tình thì người ta thích tìm đến gặp gỡ, chia sẻ và cảm thông với những ai đang lạc lõng bơ vơ giữa biển đời dông bão. Thực tại cô đơn chỉ đáng sợ và nguy hiểm với những ai ở mãi trong tình trạng buồn muôn thủa, ích kỷ bởi lối sống khép kín, hẹp hòi dẫn đến tình trạng sầu đau tuyệt vọng mà thôi.
Những đêm mưa rả rích, ngoài trời khuya hoang lạnh, bên ánh đèn lờ mờ ta say sưa miệt mài với những trang sách “đi tìm ý nghĩa cuộc đời”, lòng thấy ấm áp, bình an vì chỉ còn lại một mình ta với Chúa. Cô đơn đến rồi lại đi khi đời tu có Chúa.
Lạy Chúa, nếu có lúc nào đó con rơi vào cô đơn, xin cho con đừng trốn chạy cô đơn nhưng cho con can đảm để đối diện với nó và đừng sợ cô đơn vì có Chúa hằng ở bên con, yêu thương con hơn tất cả mọi sự, như thế là đủ cho con rồi.
Chúa đã hạ mình làm người nên Chúa hiểu gánh nặng cô đơn của phận người, khi cô đơn xin cho con nhớ đến hình ảnh Chúa một mình lặng lẽ trong vườn Giêt-sê-ma-ni đến nỗi“mồ hôi Ngài như những giọt máu rơi xuống đất” để con biết yêu mến đời sống cầu nguyện, trở về với thinh lặng nội tâm, sống thân mật với Ngài hơn.
Khi gặp khủng hoảng đau thương, hiểu lầm và bị bỏ rơi, bị phản bội, xin cho con nhìn lên Chúa đang quằn quại đớn đau trên thập giá vì tội lỗi nhân loại.
          Lạy Chúa có thể mai ngày con lại đối diện với cô đơn, xin cho con khiêm tốn để nhận ra mình yếu đuối bất toàn mà cậy trông vào ơn thánh Chúa. Amen.

Đời sống thiêng liêng và màu của thời gian.

Kết quả hình ảnh cho Giáo phận Long Xuyên
Thời trẻ, Nikos Kazantzakis, nhà văn nổi tiếng người Hy Lạp, từng nghiền ngẫm để trở thành tu sĩ, và từng để cả một mùa hè đi thăm các tu viện. Nhiều năm sau, khi viết về trải nghiệm này, ông kể lại tỉ mỉ một cuộc chuyện trò tuyệt diệu với một tu sĩ già, cha Makarios.
Một dịp, anh hỏi vị tu sĩ già: “Thưa cha Makarios, cha còn vật lộn với quỷ dữ không?” Vị tu sĩ già thở dài trả lời: “Hết rồi, con ạ.  Giờ cha đã già rồi, và quỷ dữ cũng già theo cha. Nó không còn sức lực… Giờ cha vật lộn với Chúa.” “Với Chúa!” Kazantzakis kinh ngạc kêu lên. “Cha hy vọng sẽ thắng chứ?” “Cha hy vọng sẽ thua, con ạ,” ông trả lời, “Xương cốt của ta vẫn còn đây, chúng vẫn tiếp tục cự lại ý muốn của ta.”
Ngoài những ý nghĩa khác, câu chuyện này nêu bật thực tế rằng những đấu tranh tinh thần của chúng ta thay đổi khi chúng ta thêm tuổi tác và trải nghiệm cuộc đời. Những đấu tranh thời trẻ không nhất thiết là những đấu tranh tuổi trung niên và tuổi già. Sự chín chắn luôn luôn tiến triển. Mỗi chặng đời lại đòi hỏi chúng ta những điều khác nhau. Nó cũng đúng đối với đời sống thiêng liêng và sứ vụ tông đồ. Đời sống tinh thần của chúng ta thay đổi ra sao và khi chúng ta ngày một lớn lên, nó đòi hỏi những điều gì mới?

Thứ Năm, 14 tháng 9, 2017

Miền lặng

Con tưởng Ngài đang im lặng
Mặc con giữa cuộc khóc cười
Tưởng Ngài đành tâm ngoảnh mặt
Mặc bao trôi nổi phận người
Con tưởng Ngài đang im lặng
Mặc con liên lỉ khẩn cầu
Lòng đầy hoang vu quạnh vắng
Con nào nghe được gì đâu!
Chỉ vì con không đủ lặng
Giữa cơn biến động dòng đời
Nặng lòng với bao cay đắng
Con quên không ngước lên Trời
Chỉ vì con không đủ lặng
Nên bão tố cứ gầm gào
Chỉ vì con không đủ lắng
Nên lòng đời cứ chênh chao
Chỉ vì con không đủ lặng
Sao nghe được tiếng thì thầm
Lời yêu bao là dịu ngọt
Cũng rơi vào cõi lặng câm…
Lạy Ngài, này con xin hứa
Sẽ vào miền lặng thật sâu
Để nghe thôi, không nói nữa!
Để đời con lại khởi đầu…
(Cao Gia An, S.J).

Thứ Tư, 13 tháng 9, 2017

Tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh.

Kết quả hình ảnh cho seminarians prayerCon tạ ơn Chúa vì cái bà ngồi phía sau con trong Nhà Thờ hát sai tông lạc nhịp,
bởi lẽ như thế nghĩa tai con còn nghe được rất tinh tế.
Con tạ ơn Chúa vì núi bài vở, giáo trình mà con phải hoàn tất,
bởi lẽ như thế nghĩa là con đang được tiếp nhận những nguồn tri thức mới.
Con tạ ơn Chúa vì áp lực công việc mỗi ngày mỗi dồn dập,
bởi lẽ như thế nghĩa là con đang được phục vụ Chúa và phục vụ anh em hết lòng con.
Con tạ ơn Chúa vì các cơ bắp trong người con
nó mệt rũ ra vào cuối ngày,
bởi lẽ như thế nghĩa là con có sức để làm việc nhiều.
Con tạ ơn Chúa vì có nhiều thứ phải dọp dẹp sau bữa tiệc nhỏ,
bởi lẽ như thế nghĩa là con luôn được bạn bè quý mến kéo đến chơi.
Con tạ ơn Chúa vì cái bóng của con cứ ở sát bên con, nhìn con làm việc,
bởi lẽ như thế nghĩa là con đang được sống tự do ngoài nắng.
Con tạ ơn Chúa vì nền nhà cần quét, cửa sổ cần lau, màng xối cần sửa,
bởi lẽ như thế nghĩa là con còn đang có một mái nhà để cư ngụ.
Con tạ ơn Chúa vì tiếng đồng hồ reo to thật sớm vào buổi sáng,
bởi lẽ như thế nghĩa là con còn đi lại, hít thở và cười nói,
bởi lẽ như thế nghĩa là con đang còn sống được thêm một ngày nữa.
Và cuối cùng…
Con tạ ơn Chúa vì đã nhận được quá nhiều E-mails gửi về,
bởi lẽ như thế nghĩa là con vẫn còn có nhiều bạn bè đang nhớ đến con…
Con gửi bài này để bạn bè con hiểu rằng:
“Thiên Chúa luôn đến với con người bằng một quả tim yêu thương,
cho dù chúng ta đang ở trong bất cứ tình trạng nào !”

Thứ Hai, 11 tháng 9, 2017

Lời Mẹ dặn con...

Chẳng mấy chốc con gái mẹ đã lớn. Những tháng ngày mẹ ẵm con trên tay, mơ mộng về khi con lớn sẽ xinh đẹp ra sao, đã nhanh chóng trôi qua…
Ngày đầu tiên mẹ đưa con đi khai giảng lớp 1 cũng đã lùi xa vào dĩ vãng…
Rồi con lên cấp 2…
Con gái mẹ trở thành thiếu nữ…
Mẹ chợt nhận ra con sắp trưởng thành và rời xa vòng tay mẹ, chuẩn bị một mình trong quãng đời phía trước
Mẹ đã từng trải qua tuổi của con, cùng với những kinh nghiệm mẹ có được… trong cuộc sống, là con gái con hãy nhớ lời mẹ dặn…
Kết quả hình ảnh cho seminarians
“ĐỪNG BAO GIỜ YÊU MỘT TU SĨ…”

Con của mẹ! Mẹ nhận ra sự thay đổi ở con. Phải, con đã lớn, đã đến lúc con rời xa vòng tay của mẹ để tự đứng một mình trên cuộc đời. Con là đứa con ngoan và mạnh mẽ trong mắt mẹ. Mẹ yêu con!
Nhưng mẹ biết một ngày nào đó, con sẽ là một phần của người khác. Một ngày nào đó, con sẽ gặp và yêu một người. Xa hơn nữa, con sẽ là một nửa còn lại của một người khác, người bạn đời của con.
Con thân mến! Mẹ không ngại, nếu người con yêu không phải là một người giàu có. Nói cách khác, mẹ chấp nhận người đó dù có nghèo đến đâu đi nữa. Chỉ cần là một người có nghề nghiệp đàng hoàng và đặc biệt người đó yêu con thật lòng.
Mẹ sẽ không có ý kiến gì nếu người con yêu là một người có ngoại hình bình thường. Và thậm chí, mẹ sẵn sàng chấp nhận nếu người đó có dị tật về ngoại hình. Chỉ cần con chắc chắn rằng con yêu người ấy và dám hi sinh cho người ấy đến suốt đời.
Mẹ sẽ không phản đối, nếu người con yêu là một người ngoại đạo. Mẹ chỉ muốn rằng trước khi lấy con, người ấy là một tân tòng có tình yêu thật sự với Đức Kitô. Và con hãy chắc rằng, dù thế nào con cũng sẽ cùng người đó đến với bí tích Thánh Thể hàng ngày và ít nhất là hàng tuần cho đến suốt đời. Con yêu! Mẹ sẵn sàng chấp nhận mọi khuyết điểm của người con yêu.

NHƯNG CON ƠI, NGƯỜI ĐÓ ĐỪNG BAO GIỜ LÀ MỘT TU SĨ?

Mẹ hiểu, con sẽ phải day dứt, đau khổ thế nào nếu con yêu một người tu sĩ. Mẹ biết con và họ sẽ chẳng bao giờ đến được với nhau và nếu có đến với nhau thì cũng không thể có một hạnh phúc trọn vẹn được.
Người đó đẹp, tài giỏi, có lòng nhân hậu, vị tha. Ở người đó hội tụ mọi nét đẹp đẽ nhất của con người, nhưng con ơi. Đó là người của Chúa, người Chúa đã chọn từ thuở đời đời!
Con biết không? Mỗi con người sinh ra, đều đã có con đường của riêng mình, con đường Chúa đã dành cho họ. Họ có thể làm theo ý mình bởi họ có tự do. Nhưng họ sẽ không thể đạt được hạnh phúc viên mãn, nếu con đường họ chọn không phải là con đường Chúa dành cho họ.
Con biết đấy. Một cái quạt không thể làm công việc của một bóng đèn. Một chiếc bếp làm sao đảm nhận công việc của một chiếc giường. Hay một cái tủ không thể làm công việc của một chiếc xe. Và con không thể để một người tu sĩ sống đời sống hôn nhân với con.
Mẹ xin lỗi, mẹ không cố ý so sánh con người với đồ vật vô tri vô giác. Con người có tự do, lý trí và ý chí. Mẹ chỉ muốn nói cách đơn giản nhất để con hiểu. Một thụ tạo chỉ có thể hạnh phúc và bình an khi là chính mình. Nghĩa là đứng ở vị trí, làm công việc mà Người tạo dựng đã dành cho chúng.
Nhưng nếu một lúc nào đó, con yêu một người tu sĩ, con hãy mạnh mẽ dứt khoát với tình cảm đó. Nếu họ cũng yếu đuối dành tình cảm cho con, thì con của mẹ, con hãy can đảm dừng lại đừng để lấn quá sâu.
Và nếu cả hai đều yếu đuối đi xa với tình cảm đó, thì con yêu, con hãy mạnh dạn nhận lấy sự đau khổ, chấp nhận ra đi khi còn có thể. Để họ được trở về với con đường của họ. Còn con, con hãy về bên mẹ. Mẹ sẽ cùng con vượt qua nỗi đau ấy.
Nhân lúc này đây, khi con còn chưa vướng vào tình ái. Hãy nghe lời mẹ dặn. Con có thể yêu một ai, nhưng đừng là vật cản trên con đường của một tu sĩ. Đừng bao giờ để một tu sĩ phải bận tâm về con bởi họ còn phải bận tâm đến nhiều người và nhiều việc khác.
Đừng bao giờ yêu một người mà Chúa đã chọn. Đừng bao giờ tranh giành tình cảm mà họ đã dành cho Chúa bởi tình yêu của Ngài dành cho họ chắc chắn nhiều hơn con.
Con ơi! Con hãy kiên nhẫn thêm một chút để chờ một nửa của con, người mà Chúa dành riêng cho con từ muôn đời.
Con hãy yêu một người nào đó dù họ có nhiều khuyết điểm hơn một tu sĩ.Nhưng người con yêu đừng bao giờ là một tu sĩ!


Thứ Bảy, 9 tháng 9, 2017

Nơi giàu có nhất.

Trong hình ảnh có thể có: cỏ, ngoài trời và thiên nhiên


Bạn có tin được không, nơi giàu có nhất trên đời chẳng phải Dubai, chẳng phải nước Mỹ cũng chẳng phải Trung Quốc mà là nghĩa địa.
Ở đó có những tập đoàn lớn, sắp được dựng lên; có những cuốn tiểu thuyết vĩ đại, sắp được viết; có những ý tưởng táo bạo, sắp được triển khai và có những con người vĩ đại sắp hành động.
Nhưng tất cả những dự định lớn lao đó đã mãi mãi bị chôn vùi, trở về cát bụi cùng với chủ nhân của nó. Họ đã từng suy nghĩ, thậm chí nghĩ rất nhiều nhưng chưa bao giờ hành động. Có lẽ họ sợ rủi ro, có lẽ do hoàn cảnh ràng buộc, có lẽ cơ hội chưa tìm đến... nhưng vì lí do gì đi nữa kết quả vẫn chỉ là con số 0 tròn trĩnh.
Vì vậy nếu bạn có ý tưởng gì, đừng ngần ngại dấn thân, theo đuổi nó. Và nếu có thất bại đi chăng nữa thì ít nhất bạn cũng đã không sống một cuộc đời tẻ nhạt.
Cuộc đời mỗi người chỉ có một lần, ngày hôm qua không bao giờ trở lại, ngày mai còn là điều bí ẩn; vậy nên hãy sống hết mình với phút giây hiện tại và sống trọn vẹn với giấc mơ của đời mình. Như Steve Jobs từng nói: "Hãy cứ đam mê, hãy cứ dại khờ"