Chấp nhận khoảng cách lại là cách để giữ gìn những kỷ niệm đẹp nhất...
Có những mối liên hệ, dù từng rất thân thiết, cũng sẽ phai nhạt theo thời gian. Không phải vì ta quên, mà vì cuộc sống có cách sắp xếp riêng của nó. Những con đường khác nhau, những ngã rẽ không định trước, khiến hai người dù từng rất gần gũi cũng dần cách xa. Điều này không có nghĩa tình bạn mất đi, mà chỉ đơn giản là mối quan hệ ấy đã đổi thay theo cách tự nhiên.
Thật khó để giữ mọi thứ nguyên vẹn như thuở ban đầu. Ta lớn lên, thay đổi, đối mặt với những trách nhiệm và mối quan tâm mới. Những cuộc trò chuyện từng là hàng ngày giờ trở thành những tin nhắn thưa thớt. Nhưng điều đó không sao cả. Có những người, dù không còn xuất hiện thường xuyên trong đời ta, vẫn giữ một vị trí đặc biệt trong ký ức.
Chấp nhận sự phai nhạt không có nghĩa là phủ nhận giá trị của những mối quan hệ ấy. Thay vào đó, nó dạy ta biết trân trọng những gì đã có. Người bạn cấp ba, người từng đồng hành qua những năm tháng khó quên, giờ đây dù xa cách, vẫn là một phần quan trọng trong câu chuyện đời bạn. Có thể không còn những buổi gặp gỡ thường xuyên, nhưng kỷ niệm sẽ luôn là sợi dây vô hình kết nối hai người.
Đôi khi, điều ý nghĩa nhất ta có thể làm không phải là cố níu kéo, mà là học cách giữ lòng biết ơn. Cảm ơn những người đã đến và làm đầy những ngày tháng thanh xuân. Cảm ơn những cuộc trò chuyện, những lần cười giòn tan, những lúc sẻ chia không cần lời. Và cũng cảm ơn cả sự phai nhạt, vì nó nhắc ta rằng, mọi thứ đều có thời điểm, và việc để mọi thứ diễn ra tự nhiên cũng là một cách để yêu thương.
Thiên Chúa dạy ta rằng, mọi mối quan hệ đều có ý nghĩa riêng. Một số người đến để đồng hành với ta suốt đời, trong khi một số khác chỉ xuất hiện trong một đoạn ngắn, nhưng cũng để lại dấu ấn không thể phai mờ. Cả hai đều là ân sủng, là bài học về yêu thương, chia sẻ, và trưởng thành.
Thay vì tiếc nuối những gì không còn, hãy chọn cách nhìn lại với niềm vui. Nếu một ngày nào đó con đường đưa bạn và người bạn cũ gặp lại, hãy mỉm cười, kể nhau nghe những câu chuyện đã qua, như một cách để tái hiện lại mối dây liên hệ từng rất đẹp. Và nếu không có ngày ấy, cũng không sao. Vì đôi khi, việc chấp nhận khoảng cách lại là cách để giữ gìn những kỷ niệm đẹp nhất.
Trong tháng 11 này, chúng ta đặc biệt nhớ đến những người thầy, người cô, những người đã dìu dắt và dạy dỗ ta trong hành trình làm người. Những người thầy, người cô ấy chính là những người lái đò thầm lặng chở biết bao nhiêu đoàn khách cập bến tương lai, chẳng những là kiến thức mà còn cả lối sống và sự tận tâm của các ngài.
Người lái đò vẫn thầm lặng trong chính cái đều đặn, cái hàng ngày của mình. Dòng đời ngược xuôi, có những lúc sóng yên biển lặng, có khi trời mưa giông bão tố, có những người thầy vẫn lặng lẽ đưa những thế hệ học sinh cập bến tương lai. Cập bến rồi, người ấy lại lặng lẽ về đón những chuyến đò sau. Họ vẫn kiên trì và miệt mài làm những công việc như thế. Người nhớ, kẻ quên. Sóng to, sóng nhỏ. Họ vẫn tiếp tục điều họ đã chọn Thử hỏi trong đời người, chúng ta đi qua biết bao sóng gió, gặp bao nhiêu người lái đò? Cũng vậy, có biết bao nhiêu chuyến đò đã đi ngang qua đoạn sông ấy. Vậy điều gì đã khiến cho người ta ghi khắc bác lái đò này, cô lái đò kia? – Đó là TÌNH NGƯỜI. Tình người nảy sinh từ một tương quan bền chặt và sâu sắc, chứ không hời hợt thoáng qua. Tình người cũng nảy sinh từ một tấm lòng biết ơn, mà người ta chỉ biết ơn khi ý thức rằng mình là người được nhận ơn. Tiếc rằng, đi qua nhiều con đò, người ta nghĩ rằng trả tiền đò coi như chẳng còn nợ nần gì nhau. Tiếc rằng người ta chỉ đem đặt sự hy sinh và chữ “TÂM” đằng sau chữ “TIỀN”. Nhưng người đời dù có nghĩ thế nào, người thầy vẫn thầm lặng đưa những chuyến đò băng qua những con sông đầy sóng to gió lớn của lợi và danh.
Tình người nảy sinh từ một tương quan bền chặt và sâu sắc, chứ không hời hợt thoáng qua. Tình người cũng nảy sinh từ một tấm lòng biết ơn, mà người ta chỉ biết ơn khi ý thức rằng mình là người được nhận ơn.
Người lái đò thầm lặng cũng là bởi người ấy biết lắng nghe. Có lẽ trong cuộc đời này, một trong những điều khó khăn nhất là lắng nghe. Có những người chỉ muốn nói về những thành công trong quá khứ của mình, để thế hệ trẻ tròn mắt nể phục. Nhưng có những người dành thời gian để lắng nghe. Người ta chỉ biết lắng nghe khi có sự nhạy bén và quan tâm thực sự. Làm cho người ta ngưỡng mộ đã khó, nhưng để người ta yêu mến thì càng khó hơn. Khi ngưỡng mộ, người ta chỉ đứng xa xa ngắm nhìn. Còn khi yêu mến, người ta sẽ đến gần và tỏ bày cuộc sống. Khi đứng xa, người ta chỉ có thể thấy những điều bên ngoài. Còn khi đến gần, người ta mới cảm nếm được những cố gắng và nỗ lực, những lo lắng và cả những cuộc chiến nội tâm. Có những người thầy đã lắng nghe với tất cả sự kiên nhẫn, trân trọng và thương yêu.
Người ta chỉ biết lắng nghe khi nào biết đặt câu hỏi. Những câu hỏi giúp người ta khám phá ra dần những điều còn ẩn kín, làm cho những điều mù mờ được sáng tỏ, và những điều giả trá được tỏ lộ. Khi đặt câu hỏi, người thầy giúp học trò của mình khám phá ra những chân lý – chân lý của kiến thức và chân lý của cõi lòng. Khi đặt câu hỏi, người thầy cũng để mình bị chất vấn. Lớp học do đó không chỉ là lớp học của thầy cho trò, mà là lớp học dành cho tất cả những ai tìm kiếm Sự Thật. Một cô học trò lém lỉnh đã kể lại rằng: Có một lần nọ, em đã muốn thử thách thầy giáo của mình nên đã đặt ra câu hỏi thách đố. Những tưởng thầy sẽ trả lời ngay lập tức, nhưng thầy bảo: “Vấn đề này thầy cũng không chắc chắn, để thầy về tìm hiểu lại ngày mai sẽ trả lời em.” Cái tính xốc nổi muốn thử thách nhau, muốn khẳng định mình của đám học trò lại được đáp trả bằng sự khiêm tốn. Ông không coi cái mác “ông thầy toàn năng” mà thiên hạ tôn cho để tự đặt mình dưới chân lý. Đúng là chỉ khi người ta muốn tìm kiếm và đặt mình dưới chân lý, người ta mới có đủ dũng khí để sống thật là mình như thế. Ông dạy cho học trò thái độ của kẻ khiêm tốn và luôn tìm chân lý. Ông im lặng để lắng nghe sự thật.
Khi đặt câu hỏi, người thầy cũng để mình bị chất vấn. Lớp học do đó không chỉ là lớp học của thầy cho trò, mà là lớp học dành cho tất cả những ai tìm kiếm Sự Thật.
Thầm lặng để nhận ra những điều thầm lặng. Chỉ vì muốn chuyển trao những gì mình đã được cho một cách nhưng không, có những người thầy đã miệt mài cả đời với niềm hạnh phúc nho nhỏ khi thấy học trò của mình tiến bộ từng ngày. Mà người ta chỉ nhìn thấy được sự tiến bộ nho nhỏ nếu biết quan sát và chăm sóc. Một người biết chăm cây sẽ chú ý tới sự phát triển của nó từng ngày. Sáng sáng, người ấy thức dậy với niềm vui vì thấy nó đang lớn lên, đang ra nhánh mới, đang đơm hoa và đang kết trái. Người ấy cũng lo âu khi thấy những nguy cơ, những mầm bệnh của nhánh cây non, và cũng phải dũng cảm để cắt tỉa nó. Trong bộ phim ‘The Giver’ – Người Truyền Ký Ức’, người thầy đã phải can đảm lắm, phải tinh tế lắm mới có thể chuyển trao không chỉ những niềm vui và hãnh diện của loài người, mà cả những đau khổ, những tổn thương và sai lầm. Và một khi đã trao lại những kiến thức, những ký ức của nhân loại, ông thầm lặng dõi theo chọn lựa của cậu học trò. Chỉ sự tinh tế mới thấy được những chuyển biến của lớn lên, của thụt lùi. Sự tiến bộ và lớn lên của một thế hệ mới, thế hệ tương lai của dân tộc là một con đường dài đòi hỏi nhiều kiên nhẫn.
Đôi khi, người ta dễ để mình bị cuốn theo cái mau qua của thế giới vật chất, với những lo toan của cơm áo gạo tiền hay thành công trước mắt, người ta có thể nghĩ đến chuyện mua bán cả tri thức và lương tâm. Một em học sinh khi được hỏi về người thầy mà em nhớ nhất, em bảo rằng: “Em không thấy ấn tượng nhiều về các thầy cô của mình. Bởi khi đi học toàn áp lực, không tìm thấy niềm vui.” Và với em, những bài thơ về người thầy, người cô dường như là một thứ xa xỉ, bởi điểm số và thành tích đã in hằn những nỗi đau cho tuổi học trò. Cũng có khi, cái mặc định khách quan rằng: trò phải kính trọng thầy đã trở thành rào cản để người ta suy nghĩ thực sự về tình thầy trò thiêng liêng ấy. Tình mến chỉ xuất hiện trong tương quan giữa người với người. Vinh quang, kỳ tích có thể mang lại niềm vui chiến thắng trong giây phút ngắn ngủi, những lối nghĩ, lối sống của cả một thế hệ là điều quan trọng hơn cả. Cái gọi là tồn tâm dưỡng tính đôi khi không quan trọng bằng điểm số và danh dự. Có lẽ, vấn đề không chỉ là những kiến thức mà còn là tâm thế sử dụng và tiếp cận kiến thức. Ước gì xã hội không vắng bóng những người thầy nâng “tầm” con người nhờ chữ “tâm”.
Lúc này, ta hãy dành ít phút cầu nguyện cho những người thầy người cô của chúng ta, những người nghiêm khắc hay dịu hiền, những người ta được gặp lại hay những người đã khuất, những người ta vẫn còn ghi khắc trong tâm hồn hay những người ta chưa một lần chợt nhớ. Ước gì ta được trở lại những khoảnh khắc tinh khôi nhất của đời học trò. Và ước gì ta cũng cống hiến với sự tận tâm, khiêm tốn và yêu mến chân lý trong công cuộc truyền trao những tri thức mình được lãnh hội cho thế hệ tương lai.
Khi cơn lũ đến, chẳng có hạt mưa nào nghĩ rằng nó góp phần tạo ra cơn lũ ấy. Bởi hạt mưa nào cũng cho rằng mình thì quá mỏng manh, quá bé nhỏ. Nào gây ra tổn hại nào được đâu.
Luật Nhân Quả nhiều lúc rất xa xôi. Nó giống như một cái đập cánh giữa không trung của con bướm tận Châu Phi mà thành sóng thần ở Châu Á. Thế nên một hạt mưa ngỡ như vô hại mà thành cơn lũ lớn trong đời.
Tôi nghe nhiều câu chuyện ngoại tình cũng vậy. Luôn bắt đầu bằng những thứ lớn lao và dữ dội như một trận lũ quét. Những lý do người ta đưa ra vô cùng hợp lý. Như chồng vô tâm. Như vợ không chia sẻ được. Như những chằng chịt của các mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu, gia đình nhà vợ... Luôn hợp lý. Hợp lý như một cơn lũ quét vừa xảy ra. Nhưng những hạt mưa thì không thấy ai nói tới dù chính nó góp phần tạo nên trận lũ ấy!
Một hạt mưa nhỏ bé và vô danh. Có khi không nhiều hơn một giọt nước mắt. Như tới bữa cơm người vợ không còn đợi chồng về ăn cùng. Như niềm vui bé xíu người chồng thôi mang về kể lại cho vợ nghe. Như chiếc áo mới mua về quên cắt mác thì chồng mới biết vợ mình vừa có áo mới. Như tiếng thở dài cứ nuốt ngược vào trong. Như nhiều điều nhỏ bé khác mang hình hài hạt mưa vô danh nọ... Mà ta vô tâm không nhìn ra. Những hạt mưa vô danh, bé xíu xiu, xảy đến mỗi ngày, đâu đó trong đời sống của 2 vợ chồng. Ừ, ai biết cho nổi, ai quản cho cam? Cho đến khi cơn lũ tới…
Cơn lũ tới! Nó tàn phá tan hoang mọi nơi nó đi qua. Hôn nhân tan tành là bởi cơn lũ. Nó quét sạch mọi điều tốt đẹp mà cả 2 đã có với nhau. Nó huỷ diệt hy vọng. Nó xoá sạch ước mơ. Có khi người chồng vẫn còn ngơ ngác mà không tin vào mắt mình. Có khi người vợ suy sụp mà chẳng biết bấu víu vào đâu. Inbox tôi luôn ngập tràn những giọt nước mắt như thế. Của nhiều người vợ, người chồng tổn thương sau cơn lũ lớn đời họ. Nhưng tuyệt nhiên, tuyệt nhiên, chẳng ai nhớ đến hạt mưa nọ mình đã buông vào đâu đó trong đời sống vợ chồng sớm mai nọ. Chẳng ai nhớ. Chẳng ai nhớ hạt mưa vô danh ấy!
Hôn nhân. Vẫn không phải là chuyện tự sinh tự diệt. Người ta vốn không phải lấy nhau về, sinh con, đẻ cái là thành hôn nhân. Lại càng không phải cứ sống bên nhau, ngủ với nhau, ăn cùng nhau đã thành hôn nhân. Mà nó là một cuộc đời, một số phận. Nó cần dinh dưỡng và dung dưỡng. Nó cần được chắt chiu và trân trọng. Nó cần biết nhận ra những hạt mưa vô danh bởi nỗi sợ một cơn lũ quét. Để chặn những hạt mưa vô danh. Để sửa những hạt mưa vô danh. Để tránh những hạt mưa vô danh. Trước khi nó thành cơn lũ quét.
Có người sẽ bảo: Vậy thì mỏi lắm nhỉ? Hôn nhân sao vất vả thế?
Không! Tôi không nghĩ vậy! Hạt mưa vô danh thì nhiều lắm. Đỡ không hết đâu.
Nhưng hãy cứ ngưng được nhiều nhất có thể.
Để cơn lũ sẽ nhỏ đi nhiều nhất có thể.
Và nó không phải là nhiệm vụ.
Nó là điều chúng ta phải làm vậy thôi.
Làm một người tử tế.
Làm những điều tốt đẹp nhất có thể làm được.
Phải không khi chúng ta đều cần thấy điều tốt đẹp trong đời này?
Sáng nay tôi thức dậy với những lời trong một bài hát của ca sĩ Mick Jagger: “Ủy mị chẳng ích gì, chuyện trôi qua nhanh lắm.” Đúng như thế. Cuộc đời thực sự đang trôi nhanh lắm.
Sao lại trì hoãn những việc có thể làm hôm nay cho những lúc rảnh rỗi trong tương lai xa xôi nào đó? Sao không đóng vai một con người vượt trội bây giờ mà lại dành điều đó vào một thời điểm khác mai sau? Sao lại chần chừ thụ hưởng những giờ phút tuyệt vời và chờ đến khi về già? Một ngày nọ tôi đọc cuốn sách về một phụ nữ trẻ suy tư về kế hoạch để dành tiền hưu. Cô nói: “Tôi muốn bảo đảm mình sẽ để dành thật nhiều tiền – như vậy tôi mới có thể vui sống vào cuối đời.” Tôi không nghĩ vậy. Tại sao phải chờ đến già mới hưởng thụ cuộc sống?
Tôi không có ý nói rằng bạn nên bỏ qua tầm quan trọng của việc lên kế hoạch cho tương lai. Hãy biết nhìn xa và chuẩn bị cho suốt cuộc đời. Đó là sự quân bình. Hãy lên kế hoạch. Để dành tiền cho tuổi hưu. Hãy dự trù. Nhưng đồng thời cũng cần biết sống cho giây phút này. Sống thật đầy đủ. Chấp nhận rủi ro hàng ngày. Và khôn ngoan. Hãng hàng không Emirates có câu quảng cáo như sau: “Lần cuối cùng bạn thực hiện một điều gì lần đầu tiên là khi nào?”. Một câu hỏi khôn ngoan.
Vậy hãy đong đầy ngày tháng với nhiều hoạt động. Săn tìm những gì là tốt nhất cho hôm nay. Cười nhiều lên. Yêu nhiều hơn. Ước mơ thêm. Nếu cơ hội xảy đến trong những giờ tới – bạn và tôi đều biết sẽ như thế – hãy chộp lấy. Bởi vì tháng ngày đang qua đi. Rất nhanh.
TikTok không chỉ là một khu chợ cóc nhốn nháo nơi ngồn ngộn đủ các loại chổi cùn rế rách, những trò lố bịch – càng lố bịch càng mau nổi tiếng, những bản nhạc remix xập xình như sàn nhảy, những âm thanh léo nhéo gầm gừ của con quái thú 9 đầu mang tên chủ nghĩa tiêu thụ. TikTok cũng có cả những câu chuyện triết học được rút gọn trong định dạng các video ngắn kéo dài vài giây đến vài phút…
Hai người đàn ông ngồi trong một căn phòng. Một người than thở rằng phần lớn mọi thứ trên đời này đều không tồn tại. Người còn lại hỏi tại sao cậu biết. Người kia đáp, thì cứ lấy phòng này làm ví dụ xem, có tivi nhưng làm gì có những thứ ta thấy trên tivi. Người còn lại cự cãi rằng nhưng nói thế thì cũng vô cùng, trong căn phòng này cũng chẳng thể đếm hết những thứ tồn tại, như số bụi trên tấm thảm dưới chân cũng là vô tận mà. Cái vô tận nào nhiều hơn cái vô tận nào? Làm sao mà biết được? Rồi họ bắt đầu chuyển sang vấn đề nếu như một vật có ở đó nhưng không ai thấy nó thì nó có được coi là tồn tại hay không? Cuối cùng, họ mừng vì hai người họ đang nhìn nhau và như vậy thì chắc chắn họ có tồn tại. Đó là nội dung của một clip dài hơn 1 phút trên TikTok với tựa đề “Cái gì có nhiều hơn, những thứ tồn tại hay những thứ không tồn tại?”, với gần 1 triệu lượt thích và hơn 10 ngàn lượt chia sẻ.
Trái với những gì ta nghĩ, TikTok không chỉ là một khu chợ cóc nhốn nháo nơi ngồn ngộn đủ các loại chổi cùn rế rách, những trò lố bịch – càng lố bịch càng mau nổi tiếng, những bản nhạc remix xập xình như sàn nhảy, những âm thanh léo nhéo gầm gừ của con quái thú 9 đầu mang tên chủ nghĩa tiêu thụ. TikTok cũng có cả những câu chuyện triết học được rút gọn trong định dạng các video ngắn kéo dài vài giây đến vài phút.
Các triết gia thường chậm chạp
Trong lịch sử triết học, người ta từng thấy hiện tượng “triết học xuống đường” khi triết học hiện sinh lần đầu xuất hiện, với triết gia Jean-Paul Sartre trở thành thần tượng dẫn dắt tư tưởng của giới thanh niên. Nhưng, có lẽ Sartre có đội mồ sống dậy cũng không thể tin nổi khi chứng kiến những triết lý của ông, rằng con người bị kết án để tự do, chúng ta bị ném vào thế giới và phải liên tục đưa ra sự lựa chọn của mình và điều đó khiến ta cảm thấy đau khổ, choáng váng vì phải tự chịu trách nhiệm với lựa chọn đó, lại được diễn giải trên nền nhạc sàn điện tử dập dồn trên TikTok.
Một tài khoản mang tên The Science of Philosophy, khoa học của triết học, thậm chí có tới gần 250.000 người theo dõi và 2,6 triệu lượt thích, chỉ nhờ vào khoảng 20 video ngắn, mỗi video là câu chuyện ngắn gọn về một chủ đề trong triết học, chẳng hạn như quan điểm của Adam Smith về bản chất con người, hay phúng dụ cái hang của Plato, hay quan điểm của Camus về cứu cánh triết học. Một trong những khoảnh khắc châm biếm nhất là khi anh chàng chủ tài khoản trình bày những suy nghĩ của Nietzche về hạnh phúc, người tin rằng một tâm trạng hân hoan, hớn hở và phấn khởi chưa chắc là dấu hiệu của hạnh phúc nếu ta không xét tới ý nghĩa và mục đích của niềm hạnh phúc ấy, và vì hạnh phúc luôn là lý tưởng mà con người vươn tới, nên sự hiểu biết lệch lạc về hạnh phúc sẽ dẫn tới việc người ta đầu tư vào rạp xiếc nhiều hơn là thư viện. Châm biếm bởi vì anh đang nói điều đó trên một nền tảng với dáng dấp của một rạp xiếc trực tuyến nhôm nhoam.
“Kế tục” tinh thần triết học xuống đường, ta đang đứng trước làn sóng triết học lên mạng xã hội. Trước TikTok, đã có YouTube với vô vàn các kênh triết học. Nhưng, dẫu sao, nội dung của YouTube vẫn đòi hỏi nhiều công phu hơn TikTok. TikTok – nơi mọi thứ đều diễn ra ào ào, nơi ta lướt từ video nọ tới video kia trong tích tắc, nơi “trend” này chưa qua, “trend” khác đã tới, ráo riết và hung tợn hơn – là đại diện cho tất cả những gì cho “kẻ thù” của triết học: sự nhanh nhảu, hấp tấp, hời hợt, qua loa, hay nói cách khác là phản-trí-tuệ.
Trong bức họa “Trường học Athens thời Phục hưng”, danh họa Raphael đã thần tình nắm bắt tinh thần triết học trong hình ảnh triết gia Plato râu tóc bạc phơ, già cỗi nhưng uyên áo, đi bên cạnh người học trò Aristotle tuy trẻ hơn nhưng tay cầm một cuốn sách dày cộp nặng nề. Họ đang hăng say trò chuyện, chắc là về vấn đề siêu hình nào đó, giữa không gian tinh xảo lộng lẫy, một không gian toát lên vẻ học thuật trang nghiêm. Triết học trong mắt chúng ta chính là như thế – bộ môn của những trí tuệ cao vời, bộ môn chậm chạp và cổ xưa, đứng đắn và khổ hạnh, thoát ly khỏi sự tầm phào. Thậm chí, hai chữ “triết học” đã trở thành một tính từ đôi khi để mỉa mai những gì xa vời thực tế.
Nhưng, có ích gì không, khi giảng giải triết học trên TikTok? Triết học đâu chỉ là thông tin, triết học là quá trình nghiền ngẫm suy tư, niềm hưng phấn của triết học là trong khi lạc vào những ý nghĩ chứ không phải khi đưa ra kết luận và tìm hiểu về triết học thông qua những gạch đầu dòng thì cũng chẳng khác chi tổ chức thi trắc nghiệm môn Ngữ văn hay lên Wikipedia đọc tóm tắt các tiểu thuyết của Lev Tolstoy cả. Bạn có thể biết ai sẽ sống và ai sẽ chết, ai cưới ai và ai bỏ ai, nhưng đó chỉ là cái vỏ thông tin khô khốc và vô nghĩa.
Đọc những bộ sách như 60 phút với… hay những bộ sách lịch sử triết học qua tranh đã đủ để bị thầm cười giễu, chứ đừng nói tới việc nghĩ rằng có thể lĩnh hội được điều gì đó về triết học trong 60 giây. Ấy vậy mà, trái với sự ác cảm thông thường của giới tinh hoa đối với nền tảng mạng xã hội luôn bị coi là rác rưởi và vô bổ này, Paul Blaschko – giáo sư dự khuyết ngành triết học của Đại học Notre Dame lại thực sự muốn tìm hiểu rằng: Liệu có thể dạy triết trong 1 phút hay không? Vì lý do ấy, ông trở thành một TikToker. Và, thật thần kỳ, những content (nội dung) của Blaschko nhanh chóng viral (lan tỏa).
Một trong những video nhiều lượt xem nhất của ông là về chủ đề: Tại sao lại tồn tại điều gì đó thay vì không tồn tại điều gì? Ông gõ cửa nhà một người hàng xóm, một triết gia khác, người đang bận tưới tắm thảm cỏ trong vườn vào một ngày nắng đẹp, và trong không đầy 60 giây, anh bạn hàng xóm lấy một ví dụ về việc người bắn cung có xác suất bắn trượt nhiều hơn bắn trúng hồng tâm để giải thích rằng, xác suất cho việc có một cái gì đó bao giờ cũng lớn hơn rất nhiều so với việc chẳng có gì hết. Ở một video gây sốt khác, Paul Blaschko và anh hàng xóm thậm chí còn “song kiếm hợp bích” trình bày về thuyết vị lợi như hai rapper trên nền bản beat xập xình.
Chưa nói đến nội dung video là tới hay chưa tới nhưng việc một học giả triết học – thay vì tỏ ra gây hấn với cuộc đời như Kierkegaard hay bệnh tật ốm yếu như Nietzsche, những gương triết gia trong truyền thuyết – lại có vẻ hồng hào dồi dào sức sống, lại còn làm những công việc rất đỗi bình thường như bao người là tưới cây, lại còn hăm hở am tường về văn hóa đại chúng – khiến cho triết học bỗng trở nên gần gũi và ấm áp. Hay nói cách khác, triết học trong một phút ấy đã không còn là người ẩn sĩ lánh đời nữa, triết học đã trở thành anh bạn hàng xóm!
Ý niệm về việc biến triết học trở thành anh hàng xóm như thế, có một thuật ngữ chuyên môn hơn, gọi là public philosophy (triết học công cộng). Cụm từ này thật ra có 2 nghĩa. Một nghĩa là để chỉ ngành triết học nghiên cứu về chính sách công hay các vấn đề xã hội, những đề tài quan trọng đối với đám đông. Nhưng, ở đây, ta dùng theo nghĩa thứ hai, nghĩa là “thực hành triết học với khán giả đại chúng trong bối cảnh phi học thuật”. Theo nghĩa này, triết học công cộng là một phong cách triết học thay vì một nội dung triết học.
Khoa Triết trường Đại học Gonzala thậm chí có cả một tài khoản chính thức trên TikTok.
Việc nói về triết học trên TikTok thay vì trong thư viện có thể lạ lẫm, nhưng nói cho cùng thư viện cũng không hẳn là nơi duy nhất người xưa thực hành triết học. Theo Blaschko, những môn đồ của Aristotle đã học triết từ ông trong khi cùng nhau đi bộ quanh sân của đền Lyceum vì Aristotle không phải công dân Athens, không được quyền sở hữu điền sản, thậm chí cái tên của ngôi trường Peripatetic trong tiếng Hy Lạp cổ nghĩa là “đi bộ”. Hoàng đế triết gia Marcus Aurelius đã suy tưởng khi ở trên chiến trường, khi dầm mình trong những cơn mưa lạnh cóng. Họ sống ở đâu thì ngẫm nghĩ về triết học ở đấy. Triết học dù có vẻ xa rời cuộc đời đến thế nào thì nó cũng khởi phát từ cuộc đời. Và, nếu đã vậy, những người trẻ ngày nay sống chủ yếu trên chiếc điện thoại của mình, thế thì có gì sai khi họ bắt đầu học cách suy tư từ TikTok?
Những người chống lại TikTok cho rằng thứ triết học được rao giảng trên các tài khoản của nền tảng này chỉ là triết học giả cầy, triết học hoạt hình, đã lờ đi một điều rằng, tuy để trở thành một học giả nghiêm túc về triết học sẽ đòi hỏi nhiều hơn mỗi ngày một tiếng lướt các hashtag về triết học trên TikTok, nhưng ít nhất TikTok có thể kích hoạt một mầm yêu thích nào đó để người ta cất điện thoại đi và suy tư. Nhà sáng lập bảo tàng Getty từng nói rằng, trong số hàng triệu người ghé qua Getty mỗi năm, chỉ cần một người trong số đó vì tới đây mà bắt đầu khởi lên đam mê với nghệ thuật, thì thế đã đủ khiến ông mãn nguyện. Cũng như vậy, trong hàng triệu TikToker trẻ tuổi, chỉ cần có một người bột phát nhu cầu tìm về với triết học, đó cũng đã là tốt lắm. Chúng ta cũng không cần làm như không có TikTok thì nhiều người sẽ mê thích triết học hơn và yêu thích việc suy tư hơn. Đời nào thì số triết gia cũng là thiểu số so với số người “thường”.
Cuối cùng, chẳng phải triết học Tây phương đã bắt đầu từ một người đàn ông lang thang khắp nơi và bắt chuyện với mọi người trên đường phố, trong những khu chợ, bất kể người đó có vẻ ất ơ đến thế nào, đấy ư? Triết học đã có một khởi nguồn bình dân như thế, với những chuyện trò thoải mái như thế, có khác là bao so với TikTok, nơi ta tương tác, bình luận đâu nhỉ? Nietzsche thì có thể sốc với TikTok, chứ Socrates chưa chắc đã bàng hoàng với TikTok.
Một ngày nọ tôi đọc cuốn sách về một phụ nữ trẻ
suy tư về kế hoạch để dành tiền hưu.
Cô nói: “Tôi muốn bảo đảm mình sẽ để dành thật nhiều tiền – như vậy tôi mới có
thể vui sống vào cuối đời.” Tôi không nghĩ vậy. Tại sao phải chờ đến già mới hưởng
thụ cuộc sống?
Tôi không có ý nói rằng bạn nên bỏ qua tầm quan trọng của việc lên kế hoạch cho
tương lai. Hãy biết nhìn xa và chuẩn bị cho suốt cuộc đời. Đó là sự quân bình.
Hãy lên kế hoạch. Để dành tiền cho tuổi hưu.
Hãy dự trù. Nhưng đồng thời cũng
cần biết sống cho giây phút này. Sống thật đầy đủ. Chấp nhận rủi ro hàng ngày.
Và khôn ngoan. Hãng hàng không Emirates có câu quảng cáo như sau: “Lần cuối
cùng bạn thực hiện một điều gì lần đầu tiên là khi nào?”. Một câu hỏi khôn
ngoan. Vậy hãy đong đầy ngày tháng với nhiều hoạt động. Săn tìm những gì là tốt
nhất cho hôm nay. Cười nhiều lên. Yêu nhiều hơn. Ước mơ thêm. Nếu cơ hội xảy đến
trong những giờ tới – bạn và tôi đều biết sẽ như thế – hãy chộp lấy. Bởi vì
tháng ngày đang qua đi. Rất nhanh.
Một ngày, tôi quyết định sẽ từ bỏ. Từ bỏ công việc, mọi mối quan hệ, từ bỏ mọi mong ước, hi vọng của mình. Tôi muốn từ bỏ cuộc sống. Tôi đã đến tìm và nói chuyện với Chúa.
“Thưa Chúa, Người có thể cho con một lí do để không từ bỏ cuộc sống của con không?”.
Chúa rất ngạc nhiên khi tôi hỏi câu đó. “Con hãy nhìn đây” – Chúa lên tiếng – “Con có nhìn thấy cây dương xỉ và cây tre này không?”.
“Dạ có”- Tôi kính cẩn trả lời.
“Khi ta gieo hạt của dương xỉ và cây tre, ta đã chăm sóc chúng rất cẩn thận. Ta cho chúng ánh sáng, ta tưới đầy đủ nước cho chúng. Cây dương xỉ lớn rất nhanh trên mặt đất. Màu xanh của nó chẳng mấy mà phủ kín cả một vùng.
Nhưng chẳng có dấu hiệu gì từ hạt giống của cây tre cả. Tuy nhiên, ta đã không từ bỏ hạt mầm đó. Một năm trôi qua, Dương xỉ nhanh chóng phát triển lớn mạnh. Nhưng một lần nữa, không một dấu hiệu của hạt giống cây tre. Và cũng một lần nữa ta không từ bỏ” – Chúa chậm rãi kể.
“Bước sang năm thứ ba, vẫn chẳng thấy gì từ hạt giống cây tre cả. Nhưng ta vẫn không từ bỏ. Năm thứ tư cũng không có gì khác. Ta vẫn tiếp tục công việc và không từ bỏ…
… Đến năm thứ năm, một mầm xanh vươn mình lên khỏi mặt đất. So với đám dương xỉ xung quanh, nó quá nhỏ bé và chẳng có chút ấn tượng nào. Nhưng chỉ 6 tháng thôi, cây tre đã cao hơn 30 mét. Nó đã mất tới 5 năm để phát triển bộ rễ. Rễ của nó rất khoẻ mạnh và có thể cung cấp cho nó tất cả những gì cần thiết để sống và vươn lên. Ta đã không cho cây tre một chút thử thách nào”.
“Con có biết không, con của ta, tất cả thời gian mà con phải vật lộn để sống, con đã xây dựng và hoàn thiện gốc rễ của mình” – Chúa nói tiếp.
“Ta đã không rời bỏ cây tre. Và ta cũng sẽ không bao giờ xa con. Đừng so sánh bản thân con với bất cứ thứ gì khác.
“Cây tre và dương xỉ có cách sống khác nhau mặc dù mục tiêu của chúng đều là màu xanh cho trái đất. Cơ hội của con sẽ đến…” – Chúa khắng định – “… Con sẽ vươn cao”.
“Liệu con có thể vươn cao đến đâu thưa Người?”.
“Vậy con có biết cây tre vươn cao đến đâu không” – Chúa không trả lời mà hỏi lại.
“Cao hết mức mà nó có thể phải không ạ?” – tôi ngập ngừng hỏi lại.
“Đúng thế” – Chúa mỉm cười – “Hãy cho ta cảm thấy tự hào khi thấy con vươn đến đỉnh cao nhất mà con có thể”.
Đừng tiếc nuối những ngày đã qua trong đời. Những ngày may mắn, tốt đẹp mang cho bạn hạnh phúc. Những ngày đen tối khó khăn mang lại cho bạn nhiều kinh nghiệm. Tất cả đều cần cho cuộc sống.
(St)
----------
Bạn thấy mình đang là dương xỉ hay tre???
--> đừng quên cả 2 đều do Chúa gieo nhé, nên hãy cứ hạnh phúc là chính mình, chẳng cần phải so sánh mình với ai khác nhưng hãy so sánh mình với chính mình: tôi của ngày hôm nay có hơn của hôm qua, của tháng trước hay của năm trước hay không?
--> nếu là dương xỉ, đừng sợ phải "um tùm xanh tươi". Nếu là tre, đừng sợ thời gian ẩn mình để đâm rễ lấy sức một ngày nào đó vươn cao, bạn nhé...
Có một bí mật mà bạn cần phải biết đó là "Thiên Chúa luôn yêu bạn bằng một Tình Yêu không bao giờ mệt mỏi". Thân xác này là Chúa cho bạn, cả cuộc sống này và hết mọi thứ bạn đang có nữa...Tất cả là của Chúa cho bạn một cách vô điều kiện đấy, cho nên đừng bao giờ thất vọng và chán ghét bản thân mình nhé. Bởi vì, đó không phải là của bạn mà là của Chúa đấy nhé!!!
Gần đây, tôi rất hay tự hỏi: Liệu
trên đời này, có tồn tại cái gọi là tình yêu mãnh liệt?
Juliet chết, Romeo đau đớn liền tự
sát.
Rose mắc kẹt dưới đáy tàu, Jack
không màng tính mạng để nàng được cứu.
Tưởng rằng Bella không còn, Edward
như vô hồn không còn thiết sống.
Một tình yêu mãnh liệt đến vậy, liệu
trên đời có không?
Liệu có ai có thể làm cho ta phải
thét lên trong tâm tưởng: He/she is "The Right One!"
Chính là người này đây, không còn
ai khác nữa!!!
Tình yêu đó có thật không hở bạn?
Hay chỉ tồn tại trên màn ảnh,
trong những cuốn tiểu thuyết mà người ta tưởng tượng ra và làm cho nó lung linh
đẹp đẽ?
------
Tôi đem thắc mắc này đi hỏi những
ai đã lập gia đình, chắc phải yêu mãnh liệt, họ mới quyết định lấy nhau!
"Tình yêu của bạn có phải như
vậy không?"
Thật bất ngờ, họ đều trả lời:
Không!
Họ cưới nhau vì một tình yêu rất
bình thường, và ngoài tình yêu đó ra, họ còn phải tính toán đến chuyện nghề
nghiệp, gia thế, tài chính, trách nhiệm, thời điểm, áp lực gia đình bla bla
bla... Họ tự nhận tình yêu của họ rất nhiều lý trí!
Thế thì cái tình yêu mãnh liệt mày
đâu rồi?
"Nó có thật đấy em ạ" –
một người chị mỉm cười khẽ nói.
"Nhưng mãnh liệt không phải
là cả một tình yêu, mà chỉ là những giai đoạn của tình yêu!"
A, thì ra là vậy! Tôi đã tìm được
câu trả lời:
Trên đời này, không tồn tại một
tình yêu nào là mãnh liệt, mà chỉ tồn tại những giai đoạn mãnh liệt của tình
yêu.
Cũng như không thể có một tình yêu
toàn hạnh phúc, mà chỉ có những khoảnh khắc hạnh phúc của tình yêu.
----
Tạm kết:
Ngày hôm nay, nhiều gia đình đang
dần đổ vỡ trong hôn nhân, nhiều bạn trẻ mất niềm tin vào tình yêu và đến với
nhau như một nhu cầu "giải trí"... có vô số phép biện luận khác nhau
nhưng chung quy lại đáp số của muôn vàn những tan vỡ trên chính là do con người
luôn đi tìm những thoáng qua thuộc về cảm xúc... mà thiếu đi nghĩa cử hy sinh,
tôn trọng, lắng nghe nhau.
Ngày xưa thì tôi hay deep lắm,
thích viết về nỗi buồn.
Bây giờ thì tôi thích những khoảng
lặng ung dung, nhẹ nhõm mà chúng ta xây đắp được cho cuộc đời mình. Tôi bị ấn
tượng và ngưỡng mộ khi bắt gặp những tâm hồn tích cực, những tâm hồn biết hân
hoan với từng khoảnh khắc nhỏ của cuộc sống.
Biết vui là bởi đã biết buồn.
Biết trân trọng sự vui tươi giản
đơn, là bởi đã từng rất khốn khổ vì một trái tim nhàu nát.
Tôi không nghĩ sự tích cực luôn đủ
đầy trong mỗi chúng ta đâu bạn à. Chính xác thì, như thầy Thích Nhất Hạnh đã từng
viết trong “Quyền lực đích thực”, mảnh đất tâm hồn ta có sẵn muôn vàn hạt giống:
ghen, giận, yêu, vui, buồn, chán chường, tham lam, ghét bỏ... nhưng chúng ta
luôn có quyền lựa chọn, tưới tắm và nuôi dưỡng hạt giống nào trong mình.
Tôi đã luôn cầu nguyện từ những
năm cấp ba, ban đầu chỉ là mong muốn nói ra những điều uẩn ức trong lòng mình,
nhưng gần đây tôi đã biết cầu nguyện, để nuôi dưỡng trong mình tình yêu và sự
nhân từ, lúc khác là lòng biết ơn. Tôi mong tôi có thể tưới tắm cho những điều
tốt đẹp được cắm rễ sâu trong mảnh đất trái tim mình. Để tôi không làm điều
sai, để tôi sống hợp lẽ với thiên nhiên, với con người và với chính mong muốn của
mình nữa.
Mọi thứ đều cần sự nuôi dưỡng để
được lớn lên và được đủ đầy bên trong bạn, giống như bạn đổ đầy xăng vào bình,
hay nạp thêm thức ăn cho cơ thể...
Và, chỉ khi bạn c-ó trong mình những
điều tốt đẹp, bạn mới cho-đi được nó cho thế gian.
Bởi chúng ta đâu thể nào cho đi
thứ mà mình không có, đúng không?
Đây là tâm thư gửi bố từ một người
con nơi tâm dịch Sài Gòn cùng tình yêu thương tha thiết quê hương xứ sở và
trách nhiệm vẹn tròn của một người công dân giữa những thời khắc đau thương.
Hoàng Đức Huy sinh năm 1988,
Anh là Tổng Giám đốc Công ty du lịch Vitamin Tours & Giảng viên ĐH FPT
TP.HCM. Huy sống ở TP.HCM từ tháng 8/2015 sau khi du học ở Anh về. Anh
đã gửi đến chúng tôi bức tâm thư dành cho bố, trong những ngày ở tâm dịch
TP.HCM
-------
Bố thương mến!
Mấy hôm nay trời Sài Gòn
mưa rất to nhưng không xoá được nỗi buồn và sự lo lắng bao
trùm của hơn 5000 ca F0 mới mỗi ngày, đang ở rất gần, xung quanh
con.
Tất cả những điều con
nghĩ, những việc con làm, sau cùng, là vì con là con của Bố. Hãy
chúc lành cho con để chúng con có thể đi cùng Sài Gòn vượt qua cơn
bạo bệnh này! Ngày đầu tiên bình yên, con hứa, sẽ bay về liền
và làm beefsteak cho Bố ăn; hãy đợi con nhé!
Quán cơm gà tối muộn. Có chú hàng rong ngập ngừng ghé vào hỏi giá. 30K, thêm gà thì 40K - cô chủ quán, trả lời.
Chú lại ngập ngừng hỏi cô làm tui một hộp 15K được không, cho tui xíu xiu gà thôi cũng được. Cô chủ cười cười, nói ô kê chú chờ tí.
Lát sau cô dúi vào tay chú một hộp cơm gà. Cái hộp cơm gà mà cô chủ mới làm xong đó, chao ôi là đầy ắp cả gà lẫn cơm, chắc gấp đôi cái dĩa mình đang ăn. Chú ngại, nói là để chú gửi thêm tiền. Nhưng cô xua tay bảo là quán sắp nghỉ, nên còn nhiêu đó tui cho chú hết, chứ để qua ngày mai nó cũng hư à. Cô nói vậy để cho chú lấy thôi chứ mình thừa biết còn lâu cô mới nghỉ.
Chú cảm ơn cô rồi đạp xe đi, về nhà hay lại dọc ngang những con đường SG mưu sinh mình cũng không biết nữa. Nhưng mình biết hôm nay, lòng chú cũng như lòng mình, đã có thêm một điều ấm áp.
Hộp cơm gà đó có lẽ lỗ mất mấy mươi ngàn rồi, nhưng cô biết không, cô vừa lời được cả một tấm lòng rồi đấy!
_____________ Shared by: Phạm Quý Nhân | Group: Cháo Hành Miễn Phí
Một trong những giá trị của việc đọc những dấu chỉ thời đại, đó là việc đọc đó giúp ta tìm được ý nghĩa cuộc đời.
Bạn biết đấy, thiếu ý nghĩa, đời người suy thoái nhanh chóng. Con người không chỉ sống mà còn muốn biết tại sao họ sống. Nhà phân tâm học Viktor Frankl đã viết lại kinh nghiệm của ông trong những ngày ông bị giam cầm trong trại tập trung của Đức Quốc Xã. Ông cho thấy nếu cuộc đời thiếu ý nghĩa, con người không thể tồn tại. Người ta vẫn sống mạnh ngay trong một hoàn cảnh khắc nghiệt, nếu người ta tin rằng có một ai đó hay một giá trị nào đó đáng để họ phải tiếp tục sống. Để sống còn, ta rất cần lương thực, nước uống, chỗ ở, tình bạn và nhiều thứ khác. Nhưng ta cũng rất cần ý nghĩa.
Kinh nghiệm cho ta thấy rất nhiều khi ta sống mà không để tâm suy nghĩ về ý nghĩa đời ta. Ta không ngạc nhiên khi thấy nhiều người bận rộn suốt ngày, nhưng đời sống của họ nhạt phếch! Họ có thật nhiều thứ để làm, và họ nỗ lực để chu toàn khối công việc khổng lồ ấy. Nhưng ngay khi họ sống trọn 24 giờ bận rộn rồi, có khi họ tự hỏi liệu có một cái gì đó ý nghĩa hơn đang xảy ra với họ không. Một cuộc đời không được suy tư phản tỉnh rốt cuộc sẽ đánh mất ý nghĩa và trở thành chán chường, trở thành một “cuộc đời bị đánh cắp!”
Đọc các dấu chỉ thời đại là một khoa học giúp ta suy tư phản tỉnh về cuộc đời ta đang sống. Một đứa bé chào đời, bạn bè ta kết hôn, cha mẹ ta khuất núi, một dân tộc nổi lên làm cách mạng, người dân ở các nước nghèo chết đói. Nếu ta chỉ muốn biết những sự kiện này để kỷ niệm, để liên đới, hay chỉ để làm cái gì đó trong khả năng của ta, bấy nhiêu thôi vẫn chưa đủ. Ta cần phải hỏi: “Tất cả những biến cố này có ý nghĩa gì? Chúa muốn nói với ta điều gì? Ta được mời gọi sống ở giữa những biến động này như thế nào?”
Thiếu những câu hỏi kiểu này, đời ta trở nên tê liệt.
Liệu ta có thể trả lời những câu hỏi này không? Có đấy. Nhưng chúng ta sẽ không tìm ra câu trả lời, nếu trước hết chính ta không sống những câu hỏi này và tin rằng, sống cho câu hỏi đã là khởi đầu cho việc tìm kiếm câu trả lời rồi.
Khi ta đọc Kinh Thánh và sách báo, ta luôn phải đối diện với những câu hỏi mới, nhưng đồng thời ta cũng khám phá một cách để trung thành sống những câu hỏi ấy, trong niềm tin rằng câu trả lời sẽ được tỏ cho ta, sớm thôi!
Henri J.M Nouwen, Here and Now in the Holy Spirit.
Danh vọng, tiền bạc… tất cả rồi cũng sẽ mất đi. Chỉ có Tình yêu là ở lại với con người. Chỉ có Tình yêu mới có năng lực sưởi ấm con tim. Hãy để mùa xuân tràn ngập yêu thương và đắm mình trong những phút giây hạnh phúc của Tình yêu.
Người ta kể rằng, một ngày kia tất cả cảm xúc và tính cách cùng tụ họp trên trái đất. Sau khi Nhàm Chán ngáp đến lần thứ ba, Chân Thành nghĩ ra một ý định:
– Bọn mình chơi trốn tìm đi.
Chân Thành nói xong, Nhiệt Tình và Nỗ Lực đồng ý kiến. Hào Hứng thì phấn khích. Lưỡng Lự sau khi nghĩ đi nghĩ lại cũng bị thuyết phục cùng chơi. Thậm chí cả Thờ Ơ, vốn chẳng có hứng thú gì cả, cũng muốn cùng tham gia. Còn Sự Thật dù đồng ý tham gia nhưng lại cho rằng mình chẳng muốn trốn đi đâu cả. Kiêu Ngạo nói trõ: “Trốn tìm? Thật trẻ con”. Còn Nhút Nhát thì không muốn thử rủi ro.
– 1, 2, 3… Chân Thành nhắm tịt mắt lại và bắt đầu đếm.
Niềm Tin bay thẳng lên trời, với Niềm Tin thì không có điều gì là không thể. Chiến Thắng thì trèo lên đỉnh ngọn cây cao nhất và Ghen Tỵ chạy ngay đến nấp sau cái bóng của Chiến Thắng. Rộng Lượng đã đi trốn ở một chỗ rất bí mật, nhưng lại nhường chỗ trốn cho một người bạn. Ngược lại, Ích Kỉ vừa tìm được một chỗ trốn vừa kín đáo, vừa dễ chịu nhưng lại chẳng cho ai trốn cùng. Nói Dối thì trốn dưới đáy đại dương, chốn âm u. Nồng Nhiệt và Khát Vọng thì trốn trên đỉnh những ngọn núi lửa nóng bỏng. Còn Hay Quên…? (Xin lỗi nhé, mình quên mất chỗ bạn ấy trốn rồi).
– 1 000 000, Chân Thành đã đếm xong và mở mắt ra.
Khi lại gần hồ nước, Chân Thành tìm thấy ngay Vẻ Đẹp, cô ấy mải mê ngắm mình dưới hồ đến mức bị tìm thấy trước tiên. Do Dự nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng ngồi trên các hàng rào, chẳng thể quyết định là mình sẽ nhảy xuống bên nào, thế nên cũng bị tìm thấy ngay lập tức.
Lần lượt, Chân Thành đã tìm thấy tất cả mọi người.
Khéo Léo trốn giữa những cọng cỏ tươi. Sầu Muộn trong một cái hang tối ẩm ướt. Nồng Nhiệt và Khát Vọng ở trên núi lửa. Ích Kỉ thì khỏi phải tìm vì cậu ta đang cuống cuồng chạy trốn ra khỏi cái chỗ tưởng như êm ấm của mình khi bị một bầy ong tấn công – và tất nhiên, chẳng có ai giúp vì ban đầu cậu ta chiếm chỗ trốn đó một mình. Và Nói Dối được tìm thấy trên cầu vồng (Tất nhiên, đây là một lời nói dối, vì Nói Dối trốn dưới đáy đại dương cơ mà).
Nhưng chỉ có Tình Yêu là không thấy đâu cả. Chân Thành đi tìm sau các cây cổ thụ, dưới những con sông, trên đỉnh núi… Nhưng Tình Yêu vẫn biệt tăm. Tình Yêu lúc nào cũng khó tìm như vậy.
Sắp sửa bỏ cuộc, chợt Chân Thành nhìn thấy một bụi hoa hồng đầy gai đang rung rinh. Chân Thành nhặt một cành cây to và đập vào bụi hoa hồng vài lần xem có ai đang nấp không.Chợt có ai kêu thét lên một cách đau đớn – gai của những bông hoa hồng đã đâmvào mắt của Tình Yêu. Quá hối hận, Chân Thành xin lỗi rối rít và hứa rằng từ đó trở đi, Chân Thành sẽ luôn ở bên cạnh để dẫn đường cho Tình Yêu. Những người bạn khác rất thương Tình Yêu nên cũng quây quần chung quanh nói rằng họ sẽ lần lượt chăm sóc cho TìnhYêu.
Kể từ đó, Tình Yêu có rất nhiều người bạn cảm xúc, có lúc đi với người bạn này và có lúc đi với người bạn khác. Nhưng người ta nói với nhau rằng: Tình Yêu và Chân Thành thì lúc nào cũng đi chung với nhau.
Niềm tin, chiến thắng, ghen tỵ, ích kỉ, nói dối, sầu muộn, nồng nhiệt, khát vọng… những cảm xúc ấy đều có trong tình yêu. Lãng mạn là đặc quyền của Tình yêu và Hoa hồng trở thành loài hoa biểu tượng cho tình yêu. Tình yêu thường mù quáng, vì mấy ai đong đếm khi yêu. Bởi thế mà Tình yêu không có mắt, chân thành là đôi mắt sáng của tình yêu, dẫn lối cho tình yêu. Mọi cảm xúc tin tưởng, ghen tỵ, ích kỉ, sầu muộn, dối trá… đều sẽ đi qua, thứ ở lại mãi bên tình yêu là sự chân thành. Không có Chân thành, tình yêu chỉ là giả dối.
Câu chuyện khiến ta nhớ đến hai vị thần Tình yêu trong thần thoại Hi Lạp và Ấn Độ.
Trong thần thoại Hi Lạp, thần tình yêu Cupid (Eros) là một vị thần khôi ngô, cưỡi trên lưng con thiên nga (loài chim biểu tượng của tình yêu, bởi luôn đi theo cặp, suốt đời chung thủy với bạn tình), tay cầm chiếc cung bằng gỗ cây sầu bi (gợi nhắc đến nỗi buồn thương da diết của đôi lứa khi yêu mà phải xa nhau) và mũi tên bằng lá trắc bá (gợi đến cảm giác vui – buồn, sôi nổi – trầm lắng, ngọt ngào – đắng cay khi con người đắm mình trong tình yêu). Thần Cupid là một đứa trẻ có đôi cánh thiên thần (biểu tượng cho sự tự do, thăng hoa của tình yêu, nhưng cũng gợi ra sự mong manh vì chỉ cần những biến động nhỏ thì tình yêu ấy có thể cất cánh bay đi) và bộ cung tên được làm bằng vàng (khi bắn vào trái tim con người, sẽ tạo ra vết thương rớm máu, vì yêu không chỉ có hạnh phúc, mà còn là sự trải nghiệm đầy đau khổ).
Còn thần Kama của Ấn Độ lại là một chàng trai khôi ngô, tuấn tú ngồi trên chiếc xe do con chim vẹt kéo (con vẹt biểu tượng cho sự thông minh, cho trí tuệ sáng suốt sẽ dẫn đường chỉ lối cho tình yêu để con người có thể lựa chọn và đi con đường đúng đắn, bằng phẳng nhất), cánh cung của thần làm bằng cây mía uốn cong (chỉ tình yêu luôn mang lại cho con người cảm giác ngọt ngào, hạnh phúc); dây cung do đàn ong kết cánh lại với nhau (biểu tượng cho sự vun vén, là những mật ngọt mà tình yêu mang lại cho con người), mũi tên làm bằng hoa xoài mềm mại (là quà tặng của mùa xuân).
Như vậy, quan niệm về tình yêu ở thời đại nào cũng thế: Tình yêu mang đến nhiều cung bậc cảm xúc phức tạp. Tình yêu là hạnh phúc cũng là khổ đau, là hi vọng cũng là tuyệt vọng… Nhưng dù thế nào cũng không cản bước được tình yêu. Vì Tình yêu là khát vọng bất diệt của nhân thế. Dù ở thời đại nào thì con người cũng mang trong mình khát vọng yêu thương, khát vọng sống hạnh phúc.