Thứ Ba, 25 tháng 11, 2025

KHI CÒN BỐ MẸ – ĐỪNG VỘI BẬN

Người ta cứ bảo: “Làm con, phải hiếu thảo.”

Nghe thì đúng, nhưng mấy ai hiểu, chữ hiếu không nằm ở mâm cơm đầy, ở cái phong bì dày, hay món quà to…

Chữ hiếu, đôi khi chỉ bắt đầu từ việc đừng vội nói "con bận lắm" mỗi khi bố mẹ cần.

Hồi mình còn nhỏ, bố mẹ chẳng bao giờ bận.

Dù bận mấy, cũng gác lại để đưa con đi học, để nấu bát cháo lúc con ốm, để ngồi học bài cùng con – dù chẳng hiểu gì mấy cái "x + y" là gì.

Bố mẹ không có ngày nghỉ. Cũng chẳng biết deadline, KPI là gì. Chỉ biết rằng: con cần là có mặt.

Vậy mà đến khi mình lớn, chỉ cần một cuộc gọi của mẹ: “Hôm nay mẹ hơi mệt”

Mình cũng đáp lại: “Con đang họp, để lát nữa nhé mẹ.”

Lát nữa, là lát nào?

Người ta hay nghĩ báo hiếu là chuyện của lúc có tiền, có nhà, có xe…

Nhưng bố mẹ đâu cần những thứ đó.

Chỉ cần một tin nhắn hỏi han, một buổi chiều về sớm ăn cơm chung.

Một cánh tay đỡ khi bố mẹ loạng choạng bước xuống bậc thềm.

Một lời giới thiệu: “Đây là mẹ con đấy” – mà ánh mắt họ rưng rưng.

Chữ hiếu, thực ra không cần học – chỉ cần nhớ.

Nhớ bố mẹ từng vì mình sống ra sao, thì giờ… mình sống sao cho xứng.

Vậy nên, nếu hôm nay còn được nghe tiếng gọi "con ơi"...

Xin đừng vội bận.

Vì một ngày kia, khi muốn nghe lại – có khi… chẳng còn ai gọi nữa.

Tg: CGTL Đinh Đoàn

Không có nhận xét nào: