Thứ Năm, 12 tháng 2, 2026
CÁI THẦM LẶNG CỦA NHỮNG NGÀY CUỐI NĂM...
Thứ Hai, 3 tháng 10, 2022
Thật ra, đi đến độ tuổi nào đó, đôi lúc chúng ta cũng hoài niệm...
Đôi lúc thậm chí bạn còn phải thở dài chán chường vì cho rằng tình người thật đắt đỏ. Chỉ cần bạn chuyển nơi sinh hoạt, các bạn bè bằng hữu, những người gọi là anh em đều không còn cố gắng nói chuyện với bạn nữa. Hoặc giả sử như khi không còn quan tâm liên lạc thường xuyên họ thì ngay cả những người anh em thuộc diện thân thiết nhất hầu như quên mất bạn từng là ai.
Để bắt đầu một mối quan hệ thì không khó, thậm chí rất dễ. Nhưng để nuôi dưỡng được mối quan hệ đó bền lâu, vững chãi, lại là chuyện khó khăn vô cùng.
Giữa nhịp sống nhọc nhằn hối hả, khi ai trong chúng ta cũng tất bật với những mối lo toan về học hành, sự nghiệp, về lý tưởng sống và cả ước mơ. Dù mạnh mẽ bao nhiêu cũng có những phút giây ta chạnh lòng cần một lời an ủi...
Nhưng sẽ thật khó để chủ động nói lời an ủi cho một ai mà quá lâu rồi ta không có những liên lạc thường xuyên...
Và cũng thật khó nhận được một lời an ủi từ ai khi họ chẳng còn nhớ bạn từng gọi họ là ai...
Tích tắc... thời gian trôi lại trôi...!!
Thứ Ba, 4 tháng 1, 2022
Ước mơ
Ngày trước, tôi thường chuyện trò cùng một cụ bà hoạ sĩ hay ngồi vẽ bên góc phố. Bà luôn tâm niệm rằng đâu phải chỉ khi còn trẻ ta mới theo đuổi ước mơ với đong đầy nhiệt huyết, lúc trẻ vẽ vời một sớm ban mai thì về già điểm nét cho một chiều hoàng hôn nhạt nắng. Tuổi tác vốn dĩ không đủ sức ngăn bà lại.
Dĩ nhiên không phải ai theo đuổi ước mơ cũng có thể hiên ngang đứng trên bục vinh quang của cuộc đời, không phải ai mang hoài bão đều hưởng nhiều hoa thơm quả ngọt nhưng những cố gắng, kiên trì nhất định sẽ không làm bạn hổ thẹn.
Cách đây vài ngày tôi vô tình trông thấy trong quán ăn nọ một người anh đã lâu không gặp. Người anh họ này khi xưa luôn là thần tượng của tôi bởi những khát vọng anh ấy mang theo luôn cháy bỏng trong tim.
Tôi thấy anh gầy rộc người và trông già hẳn đi. Trò chuyện cả một chiều mới biết thần tượng thuở bé của tôi đã ngừng đuổi theo những mơ ước. Anh ấy bảo công việc yêu thích kia bị bố mẹ phản đối gay gắt, anh thì chẳng muốn họ phải phiền lòng.
Giữa đam mê và gia đình đã có nhiều điều làm anh phải dằn vặt. Anh kể với tôi, có một dạo anh phải nằm viện cả tháng liền chỉ vì những nghĩ suy như một chiếc thuyền nhỏ lạc giữa lòng đại dương, chúng khiến anh tôi trông tiều tụy đến nỗi khó lòng nhận ra.
Ước mơ luôn là cái đích ở phía trước mà ai cũng muốn tiến về. Chúng ta hệt như những mầm cây đơn độc mà thế giới xung quanh lại chính là mảnh đất khô cằn, ước mơ đem đến nguồn năng lượng, mang tới cả những tia nắng ban mai.
Có ước mơ, ta được cuộc đời “tưới” lên những động lực. Dù mảnh đất ấy nhiều lúc có đôi chỗ chênh vênh nhưng rồi mầm cây cũng sẽ phát triển theo một cách riêng, bằng những bước đường riêng dành.
Khi con người có ước mơ họ luôn chọn cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa. Bởi họ hiểu rằng khi vắng bóng những hoài bão trong đời, mảnh đất khô cằn chẳng thể màu mỡ thêm, mầm cây cứ thế mà úa tàn trong vô định.
Đường đến ước mơ không phải là một cuộc đua bởi mỗi người đều có một đích đến và những cung đường dài ngắn khác nhau. Dù cho có phải trải qua cay đắng bởi nhiều lần thất bại nhưng nếu dám can trường bước tiếp cuộc đời nhất định sẽ mỉm cười.
Rồi sẽ đến một ngày, rừng cây mơ ước và hy vọng của bạn sẽ vươn lên khỏi mảnh đất nhỏ bé, phát triển thật cao, thật xa đem về những hoa thơm quả ngọt, những niềm hạnh phúc của riêng bạn.
Dẫu thế nào thì chính bạn mới có thể làm nên được điều đó, bằng chính trái tim, chính những khát vọng của mình. Giữa cuộc đời vần vũ, mong rằng trong tim bạn luôn luôn nung nấu những ước mơ.
Thứ Hai, 16 tháng 12, 2019
Sống một mình là một loại năng lực
Thứ Ba, 15 tháng 10, 2019
An nhiên với chính mình

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2018
Thư Thượng Đế gửi Ađam
Cảm nghĩ Nhân ngày quốc tế phụ nữ 08/3
Thứ Ba, 23 tháng 10, 2018
Viết cho đời mình
“Bất cứ suy nghĩ nào được khởi nguồn và tin tưởng đều có khả năng trở thành hiện thực” (Napoleon Hill)
- Giả sử ai đó trao cho bạn một cây viết mà bạn không thấy nó có bao nhiêu mực bên trong. Có thể nó sẽ hết mực chỉ sau vài dòng chữ mà cũng có thể nó đủ để bạn viết nên một (hay vài) tác phẩm sống mãi. Bạn sẽ không thể nào biết thực chất cây viết như thế nào nếu bạn chưa thật sự bắt đầu. Và với quy tắc của cuộc chơi “giả sử” này, bạn phải đánh liều trong chọn lựa của mình, dù lựa chọn ấy dẫn đến kết quả sai lầm.
- Thật ra chẳng có quy tắc nào bắt bạn phải làm gì cả. Bạn có thể cầm bút lên và viết hay cũng có thể xếp nó trong ngăn kéo, để mặc nó khô mực rồi cho vào giỏ rác.
- Nhưng nếu viết bạn sẽ viết gì đây?
Bạn sẽ cấm cúi và miệt mài viết để theo kịp sự tuôn trào của dòng chảy ngôn từ? Hay bạn viết một cách thận trọng và kỹ lưỡng như thể bạn sợ cây viết của mình sắp sửa hết mực? Hay bạn vẫn tin rằng sẽ không bao giờ có chuyện gì xảy ra với cây bút và cứ thế viết, không hề lo lắng mảy may?
- Và bạn sẽ viết về những gì?
- - Tình yêu chăng? Hay là sự hận thù?
- - Về niềm vui? Và đau buồn?
- - Sự sống? Cái chết?
- - Không gì cả? Hay tất cả?
- - Bạn sẽ viết chỉ để làm vui riêng mình? Hay làm hài lòng cả những người khác nữa? Hay lấy niềm vui được viết cho mọi người làm niềm hạnh phúc của chính bản thân bạn?
- Nét chữ của bạn sẽ rụt rè, mờ nhạt hay đậm nét, rõ ràng? Bay bướm, điệu đàng hay đơn giản, chân phương? Mà bạn vẫn sẽ viết chứ? Vì một khi bạn được trao cây bút thì chẳng có quy định nào bảo bạn phải viết hay dừng lại cả!
- Bạn sẽ viết bên trong hay ra ngoài dòng kẻ giấy, bạn không thèm bận tấm đến dòng kẻ ngay cả khi nó vẫn ở đó?
- Còn rất nhiều điều để ta phải suy ngẫm ở đây.
- Còn bây giờ, giả sử có ai đó trao cho bạn một cuộc đời, thì bạn sẽ làm gì?
Thứ Hai, 16 tháng 10, 2017
Người thanh niên trong đêm muộn ở giáo đường.
Thứ Tư, 6 tháng 9, 2017
Viết cho mùa tựu trường.
Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2017
Biết đi là biết nhớ, biết về là biết yêu

Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017
Biến đổi đời con Chúa ơi.
Con mãi là con, chàng trai cứng đầu, cứng nhắc của Chúa... Con mãi là con...khiêm tốn trước ngài để nài xin SỰ BIẾN ĐỔI mà Chúa tác động nơi con...
Xin biến đổi con biết nói ít nghe nhiều...
Xin biến đổi con thành người biết quên đi...
Xin biến đổi con thành kẻ khù khờ đi tìm tình yêu Chúa...
Xin biến đổi con để bạn bè con hiểu giá trị trong mỗi lần cố gắng nơi con...
Xin biến đổi con bằng ánh mắt nhân hiền thay đi lòng nóng giận, lo âu mà con từng có...
Xin biến đổi tất cả những gì là bất toàn, bất hảo nơi cuộc đời con để trở thành "người bạn hữu" như lòng Chúa và lòng anh e con ước mong!!!
Một mình không có nghĩa là phải tách khỏi người khác một cách vật lý.
Thứ Tư, 19 tháng 7, 2017
Status: gửi nỗi nhớ ngày xưa!
giờ đây 1 mùa hè lại về trong tôi,
mùa hè này sao tiếng ve sầu không dòn dã như những ngày ấy nhỉ?
trang lưu bút bây giờ cũng nhoè nhoè theo sự tàn nhẫn của thời gian, tiếng cười vô tư ấy giờ cũng nhuốn màu tất bật của công việc, của bao gánh nặng xa xăm...
chiều nay ngồi một mình trước 1 góc phượng già tự nhiên đâu đó 1 câu thơ của nhà thơ Chế Lan Viên trong bài Tiếng Hát Con Tàu từng viết:
"khi ta ở chỉ là nơi đất ở
khi ta đi đất đã hoá tâm hồn"
bỗng da diết thổi 1 kí ức nào đó về trong tôi...
tôi nhớ lắm những người bạn 12 năm đạp xe chung 1 con đường, nhớ lắm những trận ốm bạn bè đến thăm dẫu không sữa cũng không đường nhưng cố gắng chọc cười bằng những câu chuyện chẳng có đầu có đuôi để mong tôi chóng lành cơn bệnh...
nhớ lắm những lời hứa nghe đầy chất cổ tích của thời cấp 3 mà khi tan trường vẫn cứ nghĩ là thật...
nhớ lắm những mối tình thơ ngây đến bật cười của những ngày đầu biết yêu...
Ôi!! thời học trò của ta là thế đó! hồn nhiên, vô tư như 1 bức tranh đầy gam màu của hạnh phúc!!!
giờ đây thời gian trôi thì dường như ta cũng lớn, mà có lẽ ta càng lớn ta càng bỏ quên những ngày xưa thì phải....
kỉ niệm ấy có góc nào trong tim ta còn giữ hay không???
thời gian đối với tôi bây giờ luôn chào đón những thuyên chuyển vô tình của nó...
có người anh em gắn bó lâu nay giờ về miền bắc, có cô bạn thân nay ở lại nhà thì tôi lại thuyên chuyển vào nam, có người bạn chung trường nhưng giờ đây mỗi người mỗi ngã... có lẽ thế giới mênh mông nhưng đối với tôi nơi đâu cũng chẳng có điểm dừng...
thế giới "quá rộng" nên anh em chúng tôi phải chấp nhận ra đi để làm cho không gian "hẹp lại", cuộc đời quá "tất bật" nên anh em tôi chấp nhận ta đi để trái đất "tròn hơn"...
tạm biệt nhé người anh em học chung 1 lớp giờ bước đi trên 1 con đường khác, tạm biệt nhé người bạn chung công tác hè nay giờ về vùng đất mới nơi xa xôi, tạm biệt nhé những giọt nước mắt còn sót lại để nhường chỗ cho nụ cười đang sẵn chờ nơi con đường phía trước...
... phía trước là con đường nên chúng ta vẫn sẽ tiếp tục đi....
Chủ Nhật, 18 tháng 6, 2017
Viết cho bố, người con chưa bao giờ nói được chữ "yêu"...
Thứ Hai, 12 tháng 6, 2017
Viết cho một ngày "buồn vui vô cớ".
Thứ Ba, 9 tháng 5, 2017
làm rơi dần chữ tình...

Thứ Tư, 3 tháng 5, 2017
Dấu lặng...
Tôi không còn cô đơn khi đời tôi có Chúa …
Thứ Tư, 5 tháng 4, 2017
Tôi thấy mình đứng chông chênh lắm!...


