Cuối năm, thành phố hình như bận rộn hơn… Dưới ánh đèn đường vàng vọt, dòng người hối hả ngược xuôi, ai cũng mang theo mình một dáng vẻ tất bật: người chở những chậu cúc rực rỡ, người tay xách nách mang những túi quà tết. Trong cái không khí sục sôi ấy, tôi thấy mình như một nốt trầm lệch nhịp…
Dưới ánh đèn nơi căn phòng vắng, bài vở vẫn chồng chất. Những con chữ, những tiểu luận cần hoàn thành dường như mỗi lúc lại một dài hơn… chao ôi! nó thật đối lập với tiếng còi xe bên ngoài mỗi lúc lại thêm vội vã… Bạn bè đồng môn mới hôm qua còn cùng nhau lên giảng đường, giờ đây đã lần lượt gửi ảnh check-in ở quê nhà, bên mâm cơm gia đình hay mái hiên đầy nắng.
Cái cảm giác "về muộn" thật lạ kỳ. Tôi đã đặt sẵn vé, nhưng chuyến xe của tôi lại là chuyến xe muộn nhất. Nó giống như việc bạn đang đứng ở ga tàu, nhìn từng đoàn tàu rời đi, còn mình vẫn phải ở lại để hoàn thành nốt phần việc dở dang…
Cuối năm, tu viện vốn dĩ bình yên nay lại càng trở nên tĩnh lặng khi các anh em đồng môn đã lần lượt lên đường trở về quê hương. Tôi nhận ra mình ở lại, không chỉ với xấp bài vở còn dang dở, mà còn ở lại với "gia đình lớn" của mình, nơi có các Cha cao niên vẫn chọn giữ tiếp những giờ kinh khi các thầy đã về quê hết.
Nhìn thành phố ngoài kia đang hối hả, nhìn các Cha cố ung dung tự tại, tôi thấy mình đang đứng giữa hai dòng chảy: sự trẻ trung đầy thao thức và sự kinh nghiệm đầy an nhiên. Chính lúc ấy, tôi chợt nhận ra: Đời tu thật đẹp. Đẹp ở sự trung kiên của các bậc cha anh, và đẹp ở sự ơn gọi của chính mình trong chính cái thầm lặng của những ngày cuối năm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét