Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2022

Không ít lần ta cảm thấy mình nhỏ bé giữa thế giới bao la...

Khi bóng đêm ngập tràn không gian, một mình trong căn phòng lặng lẽ, bất chợt ta cảm thấy cô độc, lẻ loi và hiu quạnh trong bốn bức tường đóng kín, nỗi cô đơn ùa về, hồn trống vắng bơ vơ: “Buồn ơi xa vắng mênh mông là buồn”.

Trở về sau mỗi kỳ mục vụ, tôi mang theo bao nỗi ưu tư, thao thức khi chứng kiến những mảnh đời cơ cực, lầm than của người dân tộc,  thấy lòng buồn miên man.

Sáng Chúa nhật, lang thang một mình trên phố, ngắm dòng người nườm nượp qua lại chợt thấy mình lạc lõng bơ vơ giữa biển người xa lạ không giống ai, dường như trong ta  thiếu vắng điều gì đó thật khó hiểu.

Ngồi một mình trong quán vắng, nhâm nhi vài giọt đắng cà phê, bên những đôi tình nhân đang âu yếm, bỗng nhiên thèm được nghe những lời chia sẻ, cảm thông của ai đó để vơi đi những nỗi niềm tâm sự.

Trở về với chính mình sau mỗi biến cố buồn vui trong cuộc đời, không ít lần tôi đã từng đối diện với những giờ phút cô đơn. Những dư âm sau ngày lễ khấn, sinh nhật hay Bổn mạng với bao niềm vui, lời chúc mừng bao giờ cũng còn lại những khoảnh khắc trống vắng, quạnh hiu. Nâng niu trong tay những món quà đáng yêu gói ghém bao yêu thương, chợt nhớ về bóng hình người trao tặng với khuôn mặt hiền lành, dễ thương, nụ cười dòn tan trên môi. Đôi khi thấy nhung nhớ khôn nguôi khi đọc lại những lá thư, những tấm thiệp đong đầy tình cảm thân thương, hay mở mail nhận được bức thông điệp với bao tâm tình mến yêu tha thiết.

Cô đơn sau những lầm lỡ yếu đuối, mặc cảm tội lỗi dày vò xâu xé tam can. Cô đơn mỗi khi khủng hoảng nảy sinh, khi những đòi hỏi tâm sinh lý tự nhiên trỗi dậy khiến thân xác dường như bệnh hoạn và ươn lười. Cô đơn với những khổ đau gặp phải trên đường đời, những lúc bị hiểu lầm, cảm giác hụt hẫng dường như bị bỏ rơi…

Kinh nghiệm về sự cô đơn trong đời tu không ai giống ai, mỗi người một vẻ. Thực tại cô đơn gắn liền với thân phận con người. Sống trong bậc tu trì, không ai thoát khỏi những giờ phút cô đơn. Chạy trốn cô đơn ư? Đừng lầm, vì càng trốn chạy lại càng dễ đối diện. Ai bảo người tu sĩ không sợ cô đơn, hay không bao giờ rơi vào trạng thái cô đơn là tự dối lòng mình.

Chúa cho phép cô đơn có mặt trong đời tu. Cô đơn trong đời tu không phải là điều bất lợi, nhưng đôi khi cần thiết cho cuộc đời dâng hiến phục vụ. Cô đơn xem chừng không xấu, không mang lại sự phiền muộn nhưng giúp ta khiêm tốn dịu dàng hơn. Cô đơn để thấy mình bé nhỏ giữa vũ trụ bao la. Cô đơn để thấy mình chỉ như là hạt cát giữa sa mạc, như giọt nước giữa đại dương, như cánh chim lẻ loi giữa bầu trời mênh mông vô tận. Cô đơn để thấy mình yếu đuối và bất toàn không thể giải quyết được mọi sự mà phải bám lấy Chúa, trông cậy vào ơn Ngài. Cô đơn là khoảng lặng cần thiết trong tâm hồn mỗi người. Đôi khi, cùng với nỗi buồn, nó là một chất xúc tác góp nên những điều tốt đẹp và vĩ đại cho cuộc sống.

Không ít lần ta cảm thấy mình nhỏ bé giữa thế giới bao la. Những lúc như thế ai có thể hiểu thấu lòng ta? Ai có thể lấp đầy khoảng trống trong ta? Ai có thể ở bên ta lúc này?

Còn lại chăng chỉ mình ta với Chúa. Khi cô đơn ta thấy mình hoàn toàn trống rỗng, và chỉ có Chúa mới lấp đầy khoảng trống trong ta. Chỉ khi ở lại với Ngài và trong Ngài, nỗi khát khao của ta mới hy vọng được thỏa mãn, nỗi cô đơn lúc ấy sẽ nhẹ nhàng như gió thoảng mây ngàn. Cười được với Chúa trong những giờ phút chìm ngập trong cô đơn sẽ cảm nhận được sự an ủi vỗ về, sự ấp ủ yêu thương, được sưởi ấm xua tan những băng giá cho tâm tư xác hồn thêm nhẹ nhàng thanh thản. Mĩm cười với Chúa, tâm sự với Ngài đôi lời rồi chìm dần trong giấc ngủ. Đó là liều thuốc linh nghiệm để chữa lành trong những lúc rơi vào cảm giác cô đơn.

Khi ta cảm nhận được sự cô đơn và khủng khoảng có nghĩa là ta đang tập để đón nhận chúng. Cô đơn không phải là cái tội. Chẳng ai nỡ xa lánh, chối bỏ hay loại trừ những người rơi vào những khoảnh khắc cô đơn, nhưng theo lẽ thường tình thì người ta thích tìm đến gặp gỡ, chia sẻ và cảm thông với những ai đang lạc lõng bơ vơ giữa biển đời dông bão. Thực tại cô đơn chỉ đáng sợ và nguy hiểm với những ai ở mãi trong tình trạng buồn muôn thủa, ích kỷ bởi lối sống khép kín, hẹp hòi dẫn đến tình trạng sầu đau tuyệt vọng mà thôi.

Những đêm mưa rả rích, ngoài trời khuya hoang lạnh, bên ánh đèn lờ mờ ta say sưa miệt mài với những trang sách “đi tìm ý nghĩa cuộc đời”, lòng thấy ấm áp, bình an vì chỉ còn lại một mình ta với Chúa. Cô đơn đến rồi lại đi khi đời tu có Chúa.

Lạy Chúa, nếu có lúc nào đó con rơi vào cô đơn, xin cho con đừng trốn chạy cô đơn nhưng cho con can đảm để đối diện với nó và đừng sợ cô đơn vì có Chúa hằng ở bên con, yêu thương con hơn tất cả mọi sự, như thế là đủ cho con rồi.

Chúa đã hạ mình làm người nên Chúa hiểu gánh nặng cô đơn của phận người, khi cô đơn xin cho con nhớ đến hình ảnh Chúa một mình lặng lẽ trong vườn Giêt-sê-ma-ni đến nỗi“mồ hôi Ngài như những giọt máu rơi xuống đất” để con biết yêu mến đời sống cầu nguyện, trở về với thinh lặng nội tâm, sống thân mật với Ngài hơn.

Khi gặp khủng hoảng đau thương, hiểu lầm và bị bỏ rơi, bị phản bội, xin cho con nhìn lên Chúa đang quằn quại đớn đau trên thập giá vì tội lỗi nhân loại.

Lạy Chúa có thể mai ngày con lại đối diện với cô đơn, xin cho con khiêm tốn để nhận ra mình yếu đuối bất toàn mà cậy trông vào ơn thánh Chúa. Amen.

Thứ Năm, 8 tháng 9, 2022

SINH NHẬT MẸ MARIA



Hôm nay, mừng sinh nhật Mẹ Maria là mừng ngày Mẹ đã góp mặt vào đại hội trần thế này. Mừng mẹ đã có những năm tháng thật tuyệt vời nơi dương gian. Mừng cho tình yêu của mẹ luôn vĩnh cửu, vượt qua mọi thời gian và không gian. Mẹ vẫn mãi mãi ở với đàn con. Tình yêu của mẹ vẫn trẻ trung, vẫn luôn đong đầy trong cuộc đời đàn con.

Vâng, Mẹ Maria đã đi qua kiếp người nhưng tình Mẹ, ân phúc của Mẹ, dấu ấn của Mẹ vẫn còn đó trên hành trình của tất cả những người con đang còn ở dương thế. Chính Chúa Giê-su đã trao ban Mẹ cho nhân loại chúng ta. Chính Ngài đã muốn Mẹ Maria tiếp tục lấy tình mẫu tử để che chở, nâng đỡ cho đoàn con. Chính Ngài đã cảm nhận rất rõ về vai trò của Mẹ Maria khi nói với môn đồ Gioan: “Đây là Mẹ con”. Chúa Giê-su muốn nói với Gioan: không có gì trên trần đời này cao quý hơn tình yêu của một người mẹ. Và càng không có tình mẫu tử nào cao quý hơn tình yêu của Mẹ Maria, là Nữ vương trời đất, là Mẹ Thiên Chúa vẫn dành cho chúng ta. Mẹ Maria chính là bảo ngọc châu báu mà Chúa Giê-su đã trao ban cho nhân loại trước khi Ngài hoàn tất sứ vụ ở trần gian.

Vì thế, mừng sinh nhật Mẹ là dịp để con cái cảm ơn Mẹ đã có mặt trong cuộc đời của con. Cảm ơn Mẹ đã bảo bọc che chở cuộc đời con. Cám ơn Mẹ luôn chăm sóc lo lắng cho từng cuộc đời chúng ta.  Cám ơn Mẹ đã nhận chúng ta là con của Mẹ để tình Mẹ tiếp tục đong đầy trên hành trình cuộc đời chúng ta.

Lạy Mẹ Maria, chúng con cám ơn Mẹ đã nhận chúng con là con của Mẹ. Xin Mẹ hãy lấy tình mẫu tử mà che chở, gìn giữ hồn xác chúng con trong tình thương của Mẹ. Xin cho chúng con được nép mình trong vòng tay từ ái của Mẹ. Amen

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2022

SỐNG CHO GIÂY PHÚT HIỆN TẠI


Một ngày nọ tôi đọc cuốn sách về một phụ nữ trẻ suy tư về kế hoạch để dành tiền hưu.

Cô nói: “Tôi muốn bảo đảm mình sẽ để dành thật nhiều tiền – như vậy tôi mới có thể vui sống vào cuối đời.” Tôi không nghĩ vậy. Tại sao phải chờ đến già mới hưởng thụ cuộc sống?

Tôi không có ý nói rằng bạn nên bỏ qua tầm quan trọng của việc lên kế hoạch cho tương lai. Hãy biết nhìn xa và chuẩn bị cho suốt cuộc đời. Đó là sự quân bình. Hãy lên kế hoạch. Để dành tiền cho tuổi hưu.

Hãy dự trù. Nhưng đồng thời cũng cần biết sống cho giây phút này. Sống thật đầy đủ. Chấp nhận rủi ro hàng ngày. Và khôn ngoan. Hãng hàng không Emirates có câu quảng cáo như sau: “Lần cuối cùng bạn thực hiện một điều gì lần đầu tiên là khi nào?”. Một câu hỏi khôn ngoan. Vậy hãy đong đầy ngày tháng với nhiều hoạt động. Săn tìm những gì là tốt nhất cho hôm nay. Cười nhiều lên. Yêu nhiều hơn. Ước mơ thêm. Nếu cơ hội xảy đến trong những giờ tới – bạn và tôi đều biết sẽ như thế – hãy chộp lấy. Bởi vì tháng ngày đang qua đi. Rất nhanh.


HÃY LÀ CHÍNH MÌNH

 

Một ngày, tôi quyết định sẽ từ bỏ. Từ bỏ công việc, mọi mối quan hệ, từ bỏ mọi mong ước, hi vọng của mình. Tôi muốn từ bỏ cuộc sống. Tôi đã đến tìm và nói chuyện với Chúa.

“Thưa Chúa, Người có thể cho con một lí do để không từ bỏ cuộc sống của con không?”.

Chúa rất ngạc nhiên khi tôi hỏi câu đó. “Con hãy nhìn đây” – Chúa lên tiếng – “Con có nhìn thấy cây dương xỉ và cây tre này không?”.

“Dạ có”- Tôi kính cẩn trả lời.

“Khi ta gieo hạt của dương xỉ và cây tre, ta đã chăm sóc chúng rất cẩn thận. Ta cho chúng ánh sáng, ta tưới đầy đủ nước cho chúng. Cây dương xỉ lớn rất nhanh trên mặt đất. Màu xanh của nó chẳng mấy mà phủ kín cả một vùng.

Nhưng chẳng có dấu hiệu gì từ hạt giống của cây tre cả. Tuy nhiên, ta đã không từ bỏ hạt mầm đó. Một năm trôi qua, Dương xỉ nhanh chóng phát triển lớn mạnh. Nhưng một lần nữa, không một dấu hiệu của hạt giống cây tre. Và cũng một lần nữa ta không từ bỏ” – Chúa chậm rãi kể.

“Bước sang năm thứ ba, vẫn chẳng thấy gì từ hạt giống cây tre cả. Nhưng ta vẫn không từ bỏ. Năm thứ tư cũng không có gì khác. Ta vẫn tiếp tục công việc và không từ bỏ…

… Đến năm thứ năm, một mầm xanh vươn mình lên khỏi mặt đất. So với đám dương xỉ xung quanh, nó quá nhỏ bé và chẳng có chút ấn tượng nào. Nhưng chỉ 6 tháng thôi, cây tre đã cao hơn 30 mét. Nó đã mất tới 5 năm để phát triển bộ rễ. Rễ của nó rất khoẻ mạnh và có thể cung cấp cho nó tất cả những gì cần thiết để sống và vươn lên. Ta đã không cho cây tre một chút thử thách nào”.

“Con có biết không, con của ta, tất cả thời gian mà con phải vật lộn để sống, con đã xây dựng và hoàn thiện gốc rễ của mình” – Chúa nói tiếp.

“Ta đã không rời bỏ cây tre. Và ta cũng sẽ không bao giờ xa con. Đừng so sánh bản thân con với bất cứ thứ gì khác.

“Cây tre và dương xỉ có cách sống khác nhau mặc dù mục tiêu của chúng đều là màu xanh cho trái đất. Cơ hội của con sẽ đến…” – Chúa khắng định – “… Con sẽ vươn cao”.

“Liệu con có thể vươn cao đến đâu thưa Người?”.

“Vậy con có biết cây tre vươn cao đến đâu không” – Chúa không trả lời mà hỏi lại.

“Cao hết mức mà nó có thể phải không ạ?” – tôi ngập ngừng hỏi lại.

“Đúng thế” – Chúa mỉm cười – “Hãy cho ta cảm thấy tự hào khi thấy con vươn đến đỉnh cao nhất mà con có thể”.

Đừng tiếc nuối những ngày đã qua trong đời. Những ngày may mắn, tốt đẹp mang cho bạn hạnh phúc. Những ngày đen tối khó khăn mang lại cho bạn nhiều kinh nghiệm. Tất cả đều cần cho cuộc sống.

(St)

----------

Bạn thấy mình đang là dương xỉ hay tre???

--> đừng quên cả 2 đều do Chúa gieo nhé, nên hãy cứ hạnh phúc là chính mình, chẳng cần phải so sánh mình với ai khác nhưng hãy so sánh mình với chính mình: tôi của ngày hôm nay có hơn của hôm qua, của tháng trước hay của năm trước hay không? 

--> nếu là dương xỉ, đừng sợ phải "um tùm xanh tươi". Nếu là tre, đừng sợ thời gian ẩn mình để đâm rễ lấy sức một ngày nào đó vươn cao, bạn nhé...

Có một bí mật mà bạn cần phải biết đó là "Thiên Chúa luôn yêu bạn bằng một Tình Yêu không bao giờ mệt mỏi". Thân xác này là Chúa cho bạn, cả cuộc sống này và hết mọi thứ bạn đang có nữa...Tất cả là của Chúa cho bạn một cách vô điều kiện đấy, cho nên đừng bao giờ thất vọng và chán ghét bản thân mình nhé. Bởi vì, đó không phải là của bạn mà là của Chúa đấy nhé!!!

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2022

MỘT SỐ CĂN BỆNH MẮC PHẢI TRONG ĐỜI SỐNG CHỦNG SINH


Đức Phanxico từng liệt kê 15 căn bệnh mà những chủng sinh có thể mắc phải. Qua những căn bệnh này, tôi mạn phép liên tưởng đến đời sống của tôi và anh em trong chủng viện đôi khi chúng ta mắc phải một số căn bệnh

1/ Bệnh càng lên cao càng thấy yếu kém trong việc kết hợp với Chúa dù luôn hiện diện đầy đủ các giờ

2/ Bệnh sống với những kế hoạch và tự làm theo đó mà bỏ quên sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần

3/ Bệnh duy tri thức, vì xem điểm số là cách để chứng tỏ tri thức của mình hơn anh em.

4/ Bệnh cạnh tranh nhau, từ đó bản tính ích kỷ hoặc kiêu ngạo lại được dịp thể hiện cách khéo léo.

5/ Bệnh cho mình là hơn người khác nên không muốn nghe lời góp ý của bất cứ ai.

6/ Bệnh dửng dưng trước khó khăn của anh em, từ đó thói xấu chỉ biết nghĩ cho mình mỗi ngày một tăng trưởng.

7/ Bệnh tích trữ, mặc dù có quyết tâm là ” từ bỏ ” nhưng sự thật là ” từ từ hãy bỏ ” còn giờ thu vô cái đã.

8/ Bệnh e ngại cộng tác vào công việc chung, vì quên tình hiệp thông nên có lúc bỏ mặc hoặc chỉ miễn cưỡng cộng tác.

9/ Bệnh coi chủng viện như nhà trọ nên đừng bao giờ nói đến từ ” Gia đình chủng viện ” vì từ ấy không có trong từ điển của khách trọ.

Có thể nói những căn bệnh này là cám dỗ có nguy cơ làm cho đời sống chung tại chủng viện không thể thăng tiến được, nhất là bước đường ơn gọi của tôi và anh em có nguy cơ lạc lối. Ước mong Chúa Thánh Thần nâng đỡ và thanh tẩy chúng ta. Xin Lòng Chúa Thương Xót chữa lành mọi vết thương tội lỗi của chúng ta.

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2022

Chúng ta có thể bị cưỡng ép phải vác lấy thánh giá lúc ta ít chú ý đến nhất

Đau khổ có thể băng qua chúng ta bất cứ lúc nào. Cuộc đời tốt đẹp, chúng ta hạnh phúc, và rồi bất thình lình chúng ta gặp tai nạn, hay khám phá ra một căn bệnh, hoặc bị thất nghiệp. Chúng ta có thể kêu gào, “Thật không công bằng ! Tại sao lại là tôi ? Tại sao vào lúc này ?” Chúng ta có thể bị cưỡng ép phải vác lấy thánh giá lúc ta ít chú ý đến nhất. Đó có thể là thời điểm của hồng phúc, khi ta khám phá ra một tình thân mật mới với Chúa, chia sẻ gánh nặng với ngài. Như thánh Phaolô viết, “Giờ đây, tôi vui mừng được chịu đau khổ vì anh em. Những gian nan thử thách Đức Kitô còn phải chịu, tôi xin mang lấy vào thân cho đủ mức, vì lợi ích cho thân thể Người là Hội Thánh” (Cl 1, 24).

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2022

Tình yêu mãnh liệt


Gần đây, tôi rất hay tự hỏi: Liệu trên đời này, có tồn tại cái gọi là tình yêu mãnh liệt?

 Juliet chết, Romeo đau đớn liền tự sát.

Rose mắc kẹt dưới đáy tàu, Jack không màng tính mạng để nàng được cứu.

Tưởng rằng Bella không còn, Edward như vô hồn không còn thiết sống.

Một tình yêu mãnh liệt đến vậy, liệu trên đời có không?

Liệu có ai có thể làm cho ta phải thét lên trong tâm tưởng: He/she is "The Right One!"

Chính là người này đây, không còn ai khác nữa!!!

Tình yêu đó có thật không hở bạn?

Hay chỉ tồn tại trên màn ảnh, trong những cuốn tiểu thuyết mà người ta tưởng tượng ra và làm cho nó lung linh đẹp đẽ?

------

Tôi đem thắc mắc này đi hỏi những ai đã lập gia đình, chắc phải yêu mãnh liệt, họ mới quyết định lấy nhau!

"Tình yêu của bạn có phải như vậy không?"

Thật bất ngờ, họ đều trả lời: Không!

Họ cưới nhau vì một tình yêu rất bình thường, và ngoài tình yêu đó ra, họ còn phải tính toán đến chuyện nghề nghiệp, gia thế, tài chính, trách nhiệm, thời điểm, áp lực gia đình bla bla bla... Họ tự nhận tình yêu của họ rất nhiều lý trí!

Thế thì cái tình yêu mãnh liệt mày đâu rồi?

"Nó có thật đấy em ạ" – một người chị mỉm cười khẽ nói.

"Nhưng mãnh liệt không phải là cả một tình yêu, mà chỉ là những giai đoạn của tình yêu!"

A, thì ra là vậy! Tôi đã tìm được câu trả lời:

Trên đời này, không tồn tại một tình yêu nào là mãnh liệt, mà chỉ tồn tại những giai đoạn mãnh liệt của tình yêu.

Cũng như không thể có một tình yêu toàn hạnh phúc, mà chỉ có những khoảnh khắc hạnh phúc của tình yêu.

----

Tạm kết:

Ngày hôm nay, nhiều gia đình đang dần đổ vỡ trong hôn nhân, nhiều bạn trẻ mất niềm tin vào tình yêu và đến với nhau như một nhu cầu "giải trí"... có vô số phép biện luận khác nhau nhưng chung quy lại đáp số của muôn vàn những tan vỡ trên chính là do con người luôn đi tìm những thoáng qua thuộc về cảm xúc... mà thiếu đi nghĩa cử hy sinh, tôn trọng, lắng nghe nhau.


Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2022

Để được đủ đầy bên trong bạn...!!

Ngày xưa thì tôi hay deep lắm, thích viết về nỗi buồn.

Bây giờ thì tôi thích những khoảng lặng ung dung, nhẹ nhõm mà chúng ta xây đắp được cho cuộc đời mình. Tôi bị ấn tượng và ngưỡng mộ khi bắt gặp những tâm hồn tích cực, những tâm hồn biết hân hoan với từng khoảnh khắc nhỏ của cuộc sống.

Biết vui là bởi đã biết buồn.

Biết trân trọng sự vui tươi giản đơn, là bởi đã từng rất khốn khổ vì một trái tim nhàu nát.

Tôi không nghĩ sự tích cực luôn đủ đầy trong mỗi chúng ta đâu bạn à. Chính xác thì, như thầy Thích Nhất Hạnh đã từng viết trong “Quyền lực đích thực”, mảnh đất tâm hồn ta có sẵn muôn vàn hạt giống: ghen, giận, yêu, vui, buồn, chán chường, tham lam, ghét bỏ... nhưng chúng ta luôn có quyền lựa chọn, tưới tắm và nuôi dưỡng hạt giống nào trong mình.

Tôi đã luôn cầu nguyện từ những năm cấp ba, ban đầu chỉ là mong muốn nói ra những điều uẩn ức trong lòng mình, nhưng gần đây tôi đã biết cầu nguyện, để nuôi dưỡng trong mình tình yêu và sự nhân từ, lúc khác là lòng biết ơn. Tôi mong tôi có thể tưới tắm cho những điều tốt đẹp được cắm rễ sâu trong mảnh đất trái tim mình. Để tôi không làm điều sai, để tôi sống hợp lẽ với thiên nhiên, với con người và với chính mong muốn của mình nữa.

Mọi thứ đều cần sự nuôi dưỡng để được lớn lên và được đủ đầy bên trong bạn, giống như bạn đổ đầy xăng vào bình, hay nạp thêm thức ăn cho cơ thể...

Và, chỉ khi bạn c-ó trong mình những điều tốt đẹp, bạn mới cho-đi được nó cho thế gian.

Bởi chúng ta đâu thể nào cho đi thứ mà mình không có, đúng không?

Dù là bất cứ thứ gì.


Thứ Tư, 23 tháng 2, 2022

Sài Gòn đang ốm nặng lắm Bố ạ.

Đây là tâm thư gửi bố từ một người con nơi tâm dịch Sài Gòn cùng tình yêu thương tha thiết quê hương xứ sở và trách nhiệm vẹn tròn của một người công dân giữa những thời khắc đau thương.

Hoàng Đức Huy sinh năm 1988, Anh là Tổng Giám đốc Công ty du lịch Vitamin Tours & Giảng viên ĐH FPT TP.HCM. Huy sống ở TP.HCM từ tháng 8/2015 sau khi du học ở Anh về. Anh đã gửi đến chúng tôi bức tâm thư dành cho bố, trong những ngày ở tâm dịch TP.HCM

-------

Bố thương mến!

Mấy hôm nay trời Sài Gòn mưa rất to nhưng không xoá được nỗi buồn và sự lo lắng bao trùm của hơn 5000 ca F0 mới mỗi ngày, đang ở rất gần, xung quanh con.

Trưa nay con nghe thấy thật nhiều sự lo lắng trong cuộc điện thoại của Bố. Bao năm nay, chúng ta luôn hiểu nhau như những người bạn thân thiết nhất, đủ để hiểu ngay cả những điều không được nói ra. Con thật lòng xin lỗi vì đã làm Bố lo lắng suốt những ngày này nhưng cũng biết ơn vô cùng vì Bố luôn xuất hiện đúng lúc để động viên, không chỉ như một người cha thân thương mà còn như một người bạn thân tình.



Sài Gòn - Bố và Con, dù không phải quê hương nhưng có một sợi dây thân tình đặc biệt, ở đây lưu giữ nhiều ký ức tuổi thơ trọn vẹn của con; những ngày được Bố chở từ Cộng Hoà qua Phú Nhuận học, vừa ngồi trên xe vừa ăn xôi mặn hay cơm tấm nhìn ngắm phố phường, những cơn mưa chiều ào ào nhưng chóng tạnh, chui trong áo mưa nhưng cứ 2 phút lại hỏi “Bố ơi về tới đâu rồi?”. Tất cả những con đường ấy, hôm nay, vẫn sáng đèn, nhưng vắng lặng không một bóng người. Sài Gòn đang ốm nặng lắm Bố ạ.

Con luôn có tình cảm đặc biệt với những nơi con chọn sinh sống, Hải Phòng, London và bây giờ là Sài Gòn. Con thiết tha muốn được là một phần của thành phố này, được sống một cuộc đời trọn vẹn của một công dân, nghĩa tình và trách nhiệm với nơi đã cho mình rất nhiều điều, là nơi có ngôi nhà đầu tiên của riêng con, là quá khứ ngọt ngào, hiện tại thân thương và tương lai tươi sáng. Sài Gòn, đã là nhà của con, và con sẽ vẫn thuỷ chung, sẽ hết mình với thành phố này chừng nào con còn thở.

Vậy nên, dù đặc biệt nguy hiểm, nhưng con và các bạn sẽ vẫn xuống đường, bằng cách này hay cách khác, để tiếp tục chăm sóc cho những cảnh đời mỏi mệt, thiếu đói đến cùng cực khi trái tim bao dung của Sài Gòn đang đập chậm lại và không gánh gồng nổi nữa.

Họ lẩn khuất sau những hàng cây, những trạm xe bus, những gầm cầu, những xóm trọ bị bỏ quên... và, họ đói. Điều con và bạn bè mang tới cho họ không chỉ là bánh mỳ, là chăn ấm mà hơn cả là tình yêu thương của con người. Người ta không nhất thiết phải quen biết thì mới quan tâm, mới tốt với nhau. Là đồng loại, là đồng bào….là đủ để thương nhau không cần điều kiện, nhất là giữa những ngày khó khăn đi vào lịch sử này.

Khi con đi vào sâu trong những hẻm tối nhất để tận mắt chứng kiến các bạn công nhân đang mắc kẹt lay lắt trong những phòng trọ lụp xụp, con nhớ tới Bố đã luôn là người ở lại sau cùng trong mọi buổi tiệc tùng liên hoan, không phải để say sưa hay chụp hình, mà là để lặng lẽ chia đồ ăn còn lại vào các túi để tặng các cô chú công nhân của Bố mang về.

Khi con bước tới đắp tấm mền cho những người anh em không nhà cửa đang say ngủ trên lề đường, con nhớ tới Bố đã bỏ xe, bỏ qua quần tây áo đẹp để đẩy giùm xích lô chất đầy hàng giữa trưa nắng cho một bác lớn tuổi chỉ vì trông bác ấy tội quá.

Khi con trở về nhà lúc nửa đêm với chiếc giỏ đã hết sạch bánh mỳ, con nhớ tới đã bao nhiêu lần cùng Bố đọc đi đọc lại “Những người khốn khổ”, và lần này, con chọn làm Jean Valjean, để thương Sài Gòn theo cách của mình

Bố hãy an tâm! Con sẽ cố gắng giữ gìn chính con và các bạn như giữ gìn tình yêu thương vô bờ Bố luôn dành cho con. Để có cuộc sống bình yên, chúng ta sẽ không thể né tránh những hi sinh cần thiết. Dù có chuyện gì xảy ra, con cũng sẽ không hối hận vì lựa chọn này của mình. Con muốn dùng chính cuộc đời mình đã thực hành tình yêu thương từ những bài học trong thời gian ngắn ngủi được sống cạnh Bố - người chẳng theo đạo gì nhưng lại gửi con đi học giáo lý ở nhà thờ: “Bố không chọn tôn giáo cho con, nhưng chọn gửi con tới nơi dạy tình yêu thương. Học được gì là tuỳ ở con.”

Ở nơi ấy, con vẫn nhớ những câu hát tới tận giờ:

“Đâu có tình yêu thương ở đấy có Đức Chúa Trời.

Đâu có lòng từ bi là đấy có ân sủng Người.

Đâu có tình bác ái thì Chúa chúc lành không ngơi.

Đâu ý hợp tâm đầu ở đấy chứa chan nguồn vui.”

Tất cả những điều con nghĩ, những việc con làm, sau cùng, là vì con là con của Bố. Hãy chúc lành cho con để chúng con có thể đi cùng Sài Gòn vượt qua cơn bạo bệnh này! Ngày đầu tiên bình yên, con hứa, sẽ bay về liền và làm beefsteak cho Bố ăn; hãy đợi con nhé!

Mong Bố sẽ luôn bình an!

 


Thứ Ba, 22 tháng 2, 2022

“BÁN CHO TÔI MỘT TỜ LY HÔN”

Ghé ngang tiệm photocopy quen thuộc trên đường về nhà để in một vài tài liệu cần thiết, chợt một cô gái trẻ chắc hơn hai mươi tuổi dừng xe ngang cửa tiệm, gọi ông chủ bên trong: “Anh ơi! Bán cho em một tờ đơn ly hôn đi anh!”. Ông chủ phía trong nhìn ra cô gái rồi đưa một ngón tay lên có ý hỏi: “Một tờ hả em?”, cô gái gật đầu miệng không ngần ngại khẳng định: “Dạ!”.
Tôi – một người đứng trong tiệm chờ ông chủ in giúp – một người Ki-tô Hữu – chợt nhói lòng và lặng đi đôi chút. Trên đường về nhà, tôi tự vấn lòng mình: “Vì sao vậy? Sao dễ dàng quá vậy?”. Chợt ngẫm tới nhiều cặp hôn nhân khác cũng đang trên đà đổ vỡ, tôi càng nuối tiếc chậc lưỡi: “Nếu ly hôn mà dễ thế này thì hôn nhân sẽ về đâu?”. Nuối tiếc bởi lẽ để có được một tình yêu thực sự là điều không dễ dàng. Có những đôi bạn còn phải hy sinh thời gian, công sức để giúp hiểu nhau hơn trước khi bước tới đời sống hôn nhân. Bao nhiêu chuyến đi chơi, thăm viếng và tạo ra kỷ niệm tốt đẹp trong giai đoạn tiền hôn nhân. Những xây đắp ấy nay trở nên vỡ nát với quyết định dễ dàng: “Ly hôn!”.
Đành rằng cuộc sống vẫn chất chứa đầy dẫy những khó khăn và thách đố, cách riêng với những ai đang sống đời sống hôn nhân gia đình. Cụ thể qua mấy đợt dịch Covid bùng phát, có nhiều cặp hôn nhân rơi vào khủng hoảng. Mới cưới nhau được vài năm cùng với chuyện công việc làm ăn chưa ổn định, con cái còn nhỏ và nhiều áp lực khác nhau đổ dồn trên đôi vai người làm cha và làm mẹ. Có đôi bạn thất nghiệp không thể làm gì ra tiền trong suốt khoảng thời gian giãn cách xã hội. Có những gia đình trước đây vốn nợ nần chồng chất nay số nợ ấy càng tăng lên vì họ không thể đi kiếm tiền. Còn chưa kể đến bệnh tật đột xuất, những chi phi phát sinh và bao nhiêu vấn đề khác nữa. Những cuộc cãi vã liên miên trong gia đình và xung khắc ngày càng lớn. Từ đó, chuyện đổ vỡ trong đời sống hôn nhân không là điều khó hiểu.
Nhưng, hẳn ai cũng đồng ý rằng đó là những thách đố trong mọi bậc sống dù là độc thân hay lập gia đình.
Vì thế, trước những cảnh huống khó khăn của cuộc sống, người ta tự bản chất cần sự đồng cảm, yêu mến, nâng đỡ biết nhường nào. Một lời thăm hỏi, một chút cảm thông, một chút chia sẻ nỗi vất vả khó khăn, rồi… mọi chuyện cũng sẽ ổn. Nhưng đã có những quyết định cách dứt khoát khi cho rằng tình yêu không đủ kéo dài thêm chút nào nữa. Không! Tình yêu là món quà vô giá và vô thời hạn. Chỉ có chăng lòng người hẹp hòi đã hạn định món quà ấy mà thôi. Nếu tình yêu đã không ai mua được thì chuyện đương nhiên tình yêu cũng không bán hay chuyển nhượng được. “Bán một tờ đơn ly hôn” để điền vào đôi dòng thông tin và ký nhận thì mọi chuyện thủ tục hoàn tất. Liệu, con người có đủ thẩm quyền để gạt bỏ mọi nỗ lực, cố gắng để xây dựng tình yêu trước đây của mình, để nuông chiều theo cơn tức giận nhất thời mà thôi.
Liệu trong cơn tức giận có đôi bạn nào nghĩ đến hệ quả đàng sau chuyện ly hôn qua một tờ đơn này không? Một nửa con tim đau buồn và trống vắng khủng khiếp. Những đứa trẻ bơ vơ vì cha mẹ chỉ quan tâm đến ích lợi của riêng họ. Những gánh nặng không ai chia sẻ vì một nửa kia đã không còn. Quan trọng là vết xước nơi tâm hồn sẽ hằn mãi dù sau này có đến với một nửa kia nào khác. Một quyết định nhất thời kéo theo chuỗi hệ lụy đau thương.
Viết lên những điều này, tôi khao khát những khả thể mong manh. Phải chi có đôi bạn dám ngồi lại với nhau để nói cho nhau nghe những điều thầm kín đang dồn nén trong lòng. Phải chi có ai đó dám hạ bớt cái tôi cá nhân để nhường nhịn đôi chút cho qua cơn giận, rồi sau đó chủ động làm hòa với nhau. Phải chi những nỗ lực yêu nhau ban đầu, viễn cảnh về những hệ lụy kéo theo sau khi ly hôn, con cái và những điều hữu ích khác sẽ là những khoảnh khắc đánh thức nơi mỗi con người về giá trị của tình yêu.
Sau cùng, tôi ước gì tờ đơn ly hôn mà bạn trẻ kia mua nơi tiệm photocopy sẽ bị xé bỏ và đôi bạn lại hạnh phúc bên nhau. Chỉ ước vậy thôi!
Tiểu Tuyền