Thứ Hai, 21 tháng 11, 2022

Review sách: "Còn chút gì để nhớ"

  


"Còn chút gì để nhớ ” – một câu hỏi tu từ không cần câu trả lời. Một câu chuyện nhẹ nhàng, dễ thương, lãng mạn mang chút gì đó bồng bột, ngây thơ của tuổi mới lớn. Nguyễn Nhật Ánh như là người từng trải, mang cả tâm hồn và cảm xúc thật vào trong câu chuyện. Chương yêu Quỳnh, Quỳnh cũng thế... Dù cái tình cảm ấy không đủ lớn để hai người đến được với nhau, nhưng cũng khiến cho người đọc nghẹn ngào suy nghĩ. Tình yêu đúng là chẳng bao giờ dễ dàng...

Thứ Tư, 19 tháng 10, 2022

Hai lỗi phổ biến khi đọc kinh Mân Côi


Hai lỗi này được Thánh Louis de Montfort chỉ ra, ngài là một trong những vị thánh vĩ đại nhất qua mọi thời trong việc sùng kính Đức Maria.

Trong tập sách nhỏ của ngài có tựa đề Bí Mật Chuỗi Mân Côi (có thể tìm thấy đầy đủ bản tiếng Anh trên mạng), thánh Louis Marie de Montfort nêu ra hai lỗi phổ biến của những người thực hiện sự sùng kính này.

Đây là lời hướng dẫn của ngài:

Sau khi khẩn nài Chúa Thánh Thần để xin được đọc Kinh Mân Côi cách sốt sắng, bạn hãy đặt mình trong giây lát trước sự hiện diện của Thiên Chúa và dâng các chục kinh…

Trước khi bắt đầu một chục kinh, tùy vào thời gian bạn có, hãy tạm dừng một chút hay lâu hơn để suy gẫm về mầu nhiệm mà bạn sắp tôn vinh trong chục kinh đó. Do bởi mầu nhiệm này và qua lời chuyển cầu của Đức Trinh Nữ, bạn đừng bao giờ quên xin một trong những nhân đức tỏa sáng nhất trong mầu nhiệm này hoặc một trong những điều bạn đặc biệt cần.

Hãy hết sức cẩn thận tránh hai cạm bẫy mà hầu hết mọi người đều rơi vào khi lần chuỗi Mân côi:

-Thứ nhất là nguy cơ không xin bất kỳ một ơn nào. Thật vậy, nếu có hỏi một số người ngay lành ý nguyện kinh Mân côi của họ là gì, họ sẽ không biết phải nói làm sao. 

Vì vậy, bất cứ khi nào đọc kinh Mân côi, phải bảo đảm rằng bạn đều có ý xin một vài ơn hay nhân đức đặc biệt, hoặc xin cho có sức mạnh để vượt qua tội lỗi.

-Lỗi thứ hai thường phạm phải khi đọc kinh Mân côi là không có ý định nào khác ngoài việc đọc xong càng nhanh càng tốt. 

Điều này là do rất nhiều người xem kinh Mân côi như một gánh nặng. Gánh nặng này đè trĩu trên chúng ta khi chúng ta đã không đọc kinh, đặc biệt là khi chúng ta đã hứa là sẽ đọc thường xuyên hoặc được bảo là hãy đọc kinh Mân Côi để đền tội, và điều này ít nhiều lại đối nghịch với ý muốn của chúng ta. 

(Theo Aleteia)

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2022

Tiktok và triết học

TikTok không chỉ là một khu chợ cóc nhốn nháo nơi ngồn ngộn đủ các loại chổi cùn rế rách, những trò lố bịch – càng lố bịch càng mau nổi tiếng, những bản nhạc remix xập xình như sàn nhảy, những âm thanh léo nhéo gầm gừ của con quái thú 9 đầu mang tên chủ nghĩa tiêu thụ. TikTok cũng có cả những câu chuyện triết học được rút gọn trong định dạng các video ngắn kéo dài vài giây đến vài phút…

Hai người đàn ông ngồi trong một căn phòng. Một người than thở rằng phần lớn mọi thứ trên đời này đều không tồn tại. Người còn lại hỏi tại sao cậu biết. Người kia đáp, thì cứ lấy phòng này làm ví dụ xem, có tivi nhưng làm gì có những thứ ta thấy trên tivi. Người còn lại cự cãi rằng nhưng nói thế thì cũng vô cùng, trong căn phòng này cũng chẳng thể đếm hết những thứ tồn tại, như số bụi trên tấm thảm dưới chân cũng là vô tận mà. Cái vô tận nào nhiều hơn cái vô tận nào? Làm sao mà biết được? Rồi họ bắt đầu chuyển sang vấn đề nếu như một vật có ở đó nhưng không ai thấy nó thì nó có được coi là tồn tại hay không? Cuối cùng, họ mừng vì hai người họ đang nhìn nhau và như vậy thì chắc chắn họ có tồn tại. Đó là nội dung của một clip dài hơn 1 phút trên TikTok với tựa đề “Cái gì có nhiều hơn, những thứ tồn tại hay những thứ không tồn tại?”, với gần 1 triệu lượt thích và hơn 10 ngàn lượt chia sẻ.

Trái với những gì ta nghĩ, TikTok không chỉ là một khu chợ cóc nhốn nháo nơi ngồn ngộn đủ các loại chổi cùn rế rách, những trò lố bịch – càng lố bịch càng mau nổi tiếng, những bản nhạc remix xập xình như sàn nhảy, những âm thanh léo nhéo gầm gừ của con quái thú 9 đầu mang tên chủ nghĩa tiêu thụ. TikTok cũng có cả những câu chuyện triết học được rút gọn trong định dạng các video ngắn kéo dài vài giây đến vài phút.

Các triết gia thường chậm chạp

Trong lịch sử triết học, người ta từng thấy hiện tượng “triết học xuống đường” khi triết học hiện sinh lần đầu xuất hiện, với triết gia Jean-Paul Sartre trở thành thần tượng dẫn dắt tư tưởng của giới thanh niên. Nhưng, có lẽ Sartre có đội mồ sống dậy cũng không thể tin nổi khi chứng kiến những triết lý của ông, rằng con người bị kết án để tự do, chúng ta bị ném vào thế giới và phải liên tục đưa ra sự lựa chọn của mình và điều đó khiến ta cảm thấy đau khổ, choáng váng vì phải tự chịu trách nhiệm với lựa chọn đó, lại được diễn giải trên nền nhạc sàn điện tử dập dồn trên TikTok.

Một tài khoản mang tên The Science of Philosophy, khoa học của triết học, thậm chí có tới gần 250.000 người theo dõi và 2,6 triệu lượt thích, chỉ nhờ vào khoảng 20 video ngắn, mỗi video là câu chuyện ngắn gọn về một chủ đề trong triết học, chẳng hạn như quan điểm của Adam Smith về bản chất con người, hay phúng dụ cái hang của Plato, hay quan điểm của Camus về cứu cánh triết học. Một trong những khoảnh khắc châm biếm nhất là khi anh chàng chủ tài khoản trình bày những suy nghĩ của Nietzche về hạnh phúc, người tin rằng một tâm trạng hân hoan, hớn hở và phấn khởi chưa chắc là dấu hiệu của hạnh phúc nếu ta không xét tới ý nghĩa và mục đích của niềm hạnh phúc ấy, và vì hạnh phúc luôn là lý tưởng mà con người vươn tới, nên sự hiểu biết lệch lạc về hạnh phúc sẽ dẫn tới việc người ta đầu tư vào rạp xiếc nhiều hơn là thư viện. Châm biếm bởi vì anh đang nói điều đó trên một nền tảng với dáng dấp của một rạp xiếc trực tuyến nhôm nhoam.

“Kế tục” tinh thần triết học xuống đường, ta đang đứng trước làn sóng triết học lên mạng xã hội. Trước TikTok, đã có YouTube với vô vàn các kênh triết học. Nhưng, dẫu sao, nội dung của YouTube vẫn đòi hỏi nhiều công phu hơn TikTok. TikTok – nơi mọi thứ đều diễn ra ào ào, nơi ta lướt từ video nọ tới video kia trong tích tắc, nơi “trend” này chưa qua, “trend” khác đã tới, ráo riết và hung tợn hơn – là đại diện cho tất cả những gì cho “kẻ thù” của triết học: sự nhanh nhảu, hấp tấp, hời hợt, qua loa, hay nói cách khác là phản-trí-tuệ.

Trong bức họa “Trường học Athens thời Phục hưng”, danh họa Raphael đã thần tình nắm bắt tinh thần triết học trong hình ảnh triết gia Plato râu tóc bạc phơ, già cỗi nhưng uyên áo, đi bên cạnh người học trò Aristotle tuy trẻ hơn nhưng tay cầm một cuốn sách dày cộp nặng nề. Họ đang hăng say trò chuyện, chắc là về vấn đề siêu hình nào đó, giữa không gian tinh xảo lộng lẫy, một không gian toát lên vẻ học thuật trang nghiêm. Triết học trong mắt chúng ta chính là như thế – bộ môn của những trí tuệ cao vời, bộ môn chậm chạp và cổ xưa, đứng đắn và khổ hạnh, thoát ly khỏi sự tầm phào. Thậm chí, hai chữ “triết học” đã trở thành một tính từ đôi khi để mỉa mai những gì xa vời thực tế.

Nhưng, có ích gì không, khi giảng giải triết học trên TikTok? Triết học đâu chỉ là thông tin, triết học là quá trình nghiền ngẫm suy tư, niềm hưng phấn của triết học là trong khi lạc vào những ý nghĩ chứ không phải khi đưa ra kết luận và tìm hiểu về triết học thông qua những gạch đầu dòng thì cũng chẳng khác chi tổ chức thi trắc nghiệm môn Ngữ văn hay lên Wikipedia đọc tóm tắt các tiểu thuyết của Lev Tolstoy cả. Bạn có thể biết ai sẽ sống và ai sẽ chết, ai cưới ai và ai bỏ ai, nhưng đó chỉ là cái vỏ thông tin khô khốc và vô nghĩa.

Đọc những bộ sách như 60 phút với…  hay những bộ sách lịch sử triết học qua tranh đã đủ để bị thầm cười giễu, chứ đừng nói tới việc nghĩ rằng có thể lĩnh hội được điều gì đó về triết học trong 60 giây. Ấy vậy mà, trái với sự ác cảm thông thường của giới tinh hoa đối với nền tảng mạng xã hội luôn bị coi là rác rưởi và vô bổ này, Paul Blaschko – giáo sư dự khuyết ngành triết học của Đại học Notre Dame lại thực sự muốn tìm hiểu rằng: Liệu có thể dạy triết trong 1 phút hay không? Vì lý do ấy, ông trở thành một TikToker. Và, thật thần kỳ, những content (nội dung) của Blaschko nhanh chóng viral (lan tỏa).

Một trong những video nhiều lượt xem nhất của ông là về chủ đề: Tại sao lại tồn tại điều gì đó thay vì không tồn tại điều gì? Ông gõ cửa nhà một người hàng xóm, một triết gia khác, người đang bận tưới tắm thảm cỏ trong vườn vào một ngày nắng đẹp, và trong không đầy 60 giây, anh bạn hàng xóm lấy một ví dụ về việc người bắn cung có xác suất bắn trượt nhiều hơn bắn trúng hồng tâm để giải thích rằng, xác suất cho việc có một cái gì đó bao giờ cũng lớn hơn rất nhiều so với việc chẳng có gì hết. Ở một video gây sốt khác, Paul Blaschko và anh hàng xóm thậm chí còn “song kiếm hợp bích” trình bày về thuyết vị lợi như hai rapper trên nền bản beat xập xình.

Chưa nói đến nội dung video là tới hay chưa tới nhưng việc một học giả triết học – thay vì tỏ ra gây hấn với cuộc đời như Kierkegaard hay bệnh tật ốm yếu như Nietzsche, những gương triết gia trong truyền thuyết – lại có vẻ hồng hào dồi dào sức sống, lại còn làm những công việc rất đỗi bình thường như bao người là tưới cây, lại còn hăm hở am tường về văn hóa đại chúng – khiến cho triết học bỗng trở nên gần gũi và ấm áp. Hay nói cách khác, triết học trong một phút ấy đã không còn là người ẩn sĩ lánh đời nữa, triết học đã trở thành anh bạn hàng xóm!

Ý niệm về việc biến triết học trở thành anh hàng xóm như thế, có một thuật ngữ chuyên môn hơn, gọi là public philosophy (triết học công cộng). Cụm từ này thật ra có 2 nghĩa. Một nghĩa là để chỉ ngành triết học nghiên cứu về chính sách công hay các vấn đề xã hội, những đề tài quan trọng đối với đám đông. Nhưng, ở đây, ta dùng theo nghĩa thứ hai, nghĩa là “thực hành triết học với khán giả đại chúng trong bối cảnh phi học thuật”. Theo nghĩa này, triết học công cộng là một phong cách triết học thay vì một nội dung triết học.

Khoa Triết trường Đại học Gonzala thậm chí có cả một tài khoản chính thức trên TikTok.

Việc nói về triết học trên TikTok thay vì trong thư viện có thể lạ lẫm, nhưng nói cho cùng thư viện cũng không hẳn là nơi duy nhất người xưa thực hành triết học. Theo Blaschko, những môn đồ của Aristotle đã học triết từ ông trong khi cùng nhau đi bộ quanh sân của đền Lyceum vì Aristotle không phải công dân Athens, không được quyền sở hữu điền sản, thậm chí cái tên của ngôi trường Peripatetic trong tiếng Hy Lạp cổ nghĩa là “đi bộ”. Hoàng đế triết gia Marcus Aurelius đã suy tưởng khi ở trên chiến trường, khi dầm mình trong những cơn mưa lạnh cóng. Họ sống ở đâu thì ngẫm nghĩ về triết học ở đấy. Triết học dù có vẻ xa rời cuộc đời đến thế nào thì nó cũng khởi phát từ cuộc đời. Và, nếu đã vậy, những người trẻ ngày nay sống chủ yếu trên chiếc điện thoại của mình, thế thì có gì sai khi họ bắt đầu học cách suy tư từ TikTok?

Những người chống lại TikTok cho rằng thứ triết học được rao giảng trên các tài khoản của nền tảng này chỉ là triết học giả cầy, triết học hoạt hình, đã lờ đi một điều rằng, tuy để trở thành một học giả nghiêm túc về triết học sẽ đòi hỏi nhiều hơn mỗi ngày một tiếng lướt các hashtag về triết học trên TikTok, nhưng ít nhất TikTok có thể kích hoạt một mầm yêu thích nào đó để người ta cất điện thoại đi và suy tư. Nhà sáng lập bảo tàng Getty từng nói rằng, trong số hàng triệu người ghé qua Getty mỗi năm, chỉ cần một người trong số đó vì tới đây mà bắt đầu khởi lên đam mê với nghệ thuật, thì thế đã đủ khiến ông mãn nguyện. Cũng như vậy, trong hàng triệu TikToker trẻ tuổi, chỉ cần có một người bột phát nhu cầu tìm về với triết học, đó cũng đã là tốt lắm. Chúng ta cũng không cần làm như không có TikTok thì nhiều người sẽ mê thích triết học hơn và yêu thích việc suy tư hơn. Đời nào thì số triết gia cũng là thiểu số so với số người “thường”.

Cuối cùng, chẳng phải triết học Tây phương đã bắt đầu từ một người đàn ông lang thang khắp nơi và bắt chuyện với mọi người trên đường phố, trong những khu chợ, bất kể người đó có vẻ ất ơ đến thế nào, đấy ư? Triết học đã có một khởi nguồn bình dân như thế, với những chuyện trò thoải mái như thế, có khác là bao so với TikTok, nơi ta tương tác, bình luận đâu nhỉ? Nietzsche thì có thể sốc với TikTok, chứ Socrates chưa chắc đã bàng hoàng với TikTok.

HIỀN TRANG

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2022

Thật ra, đi đến độ tuổi nào đó, đôi lúc chúng ta cũng hoài niệm...


Thật ra, đi đến độ tuổi nào đó, đôi lúc chúng ta cũng hoài niệm, cũng thương nhớ về cái thời mơ mộng ngày xưa, nhưng thực tế, chẳng còn đủ mạnh mẽ, chẳng còn đủ can đảm để nhấc máy lên thực hiện một cuộc gọi về những ký ức...

Đôi lúc thậm chí bạn còn phải thở dài chán chường vì cho rằng tình người thật đắt đỏ. Chỉ cần bạn chuyển nơi sinh hoạt, các bạn bè bằng hữu, những người gọi là anh em đều không còn cố gắng nói chuyện với bạn nữa. Hoặc giả sử như khi không còn quan tâm liên lạc thường xuyên họ thì ngay cả những người anh em thuộc diện thân thiết nhất hầu như quên mất bạn từng là ai.

Để bắt đầu một mối quan hệ thì không khó, thậm chí rất dễ. Nhưng để nuôi dưỡng được mối quan hệ đó bền lâu, vững chãi, lại là chuyện khó khăn vô cùng. 

Giữa nhịp sống nhọc nhằn hối hả, khi ai trong chúng ta cũng tất bật với những mối lo toan về học hành, sự nghiệp, về lý tưởng sống và cả ước mơ. Dù mạnh mẽ bao nhiêu cũng có những phút giây ta chạnh lòng cần một lời an ủi...

Nhưng sẽ thật khó để chủ động nói lời an ủi cho một ai mà quá lâu rồi ta không có những liên lạc thường xuyên...

Và cũng thật khó nhận được một lời an ủi từ ai khi họ chẳng còn nhớ bạn từng gọi họ là ai...

Tích tắc... thời gian trôi lại trôi...!!

Thứ Tư, 14 tháng 9, 2022

Con sẽ không sợ hãi, vì Chúa mãi ở cùng con...

 Lạy Chúa là Thiên Chúa của con,

con không biết con sẽ đi về đâu.

Con không thấy đường đi phía trước.

Con không chắc nó sẽ kết thúc ở đâu.

Con cũng không thực sự biết mình,

và sự kiện con nghĩ

mình đang theo đuổi ý muốn của Chúa

không có nghĩa là con đang thực hiện điều đó.

Nhưng con tin rằng,

ước muốn làm vui lòng Ngài thực sự làm cho Ngài vui.

Và con hy vọng có được ước muốn đó

trong tất cả những gì con làm.

Con hy vọng

mình sẽ không bao giờ làm điều gì bên ngoài ước muốn đó.



Và con biết,nếu con thực hiện ước muốn này,

Chúa sẽ dẫn dắt trên con đường đúng đắn nhất

dẫu con có thể không biết gì về kế hoạch của Ngài.

Vì thế, con sẽ luôn tín thác vào Chúa

dù con có thể lạc đường

và bóng tối sự chết vẫn bao phủ.

Con sẽ không sợ hãi,

vì Chúa mãi ở cùng con,

và Ngài sẽ không bao giờ bỏ mặc con

khi con phải một mình đối mặt với những hiểm ngụy

Ngài là tất cả của con 

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2022

Không ít lần ta cảm thấy mình nhỏ bé giữa thế giới bao la...

Khi bóng đêm ngập tràn không gian, một mình trong căn phòng lặng lẽ, bất chợt ta cảm thấy cô độc, lẻ loi và hiu quạnh trong bốn bức tường đóng kín, nỗi cô đơn ùa về, hồn trống vắng bơ vơ: “Buồn ơi xa vắng mênh mông là buồn”.

Trở về sau mỗi kỳ mục vụ, tôi mang theo bao nỗi ưu tư, thao thức khi chứng kiến những mảnh đời cơ cực, lầm than của người dân tộc,  thấy lòng buồn miên man.

Sáng Chúa nhật, lang thang một mình trên phố, ngắm dòng người nườm nượp qua lại chợt thấy mình lạc lõng bơ vơ giữa biển người xa lạ không giống ai, dường như trong ta  thiếu vắng điều gì đó thật khó hiểu.

Ngồi một mình trong quán vắng, nhâm nhi vài giọt đắng cà phê, bên những đôi tình nhân đang âu yếm, bỗng nhiên thèm được nghe những lời chia sẻ, cảm thông của ai đó để vơi đi những nỗi niềm tâm sự.

Trở về với chính mình sau mỗi biến cố buồn vui trong cuộc đời, không ít lần tôi đã từng đối diện với những giờ phút cô đơn. Những dư âm sau ngày lễ khấn, sinh nhật hay Bổn mạng với bao niềm vui, lời chúc mừng bao giờ cũng còn lại những khoảnh khắc trống vắng, quạnh hiu. Nâng niu trong tay những món quà đáng yêu gói ghém bao yêu thương, chợt nhớ về bóng hình người trao tặng với khuôn mặt hiền lành, dễ thương, nụ cười dòn tan trên môi. Đôi khi thấy nhung nhớ khôn nguôi khi đọc lại những lá thư, những tấm thiệp đong đầy tình cảm thân thương, hay mở mail nhận được bức thông điệp với bao tâm tình mến yêu tha thiết.

Cô đơn sau những lầm lỡ yếu đuối, mặc cảm tội lỗi dày vò xâu xé tam can. Cô đơn mỗi khi khủng hoảng nảy sinh, khi những đòi hỏi tâm sinh lý tự nhiên trỗi dậy khiến thân xác dường như bệnh hoạn và ươn lười. Cô đơn với những khổ đau gặp phải trên đường đời, những lúc bị hiểu lầm, cảm giác hụt hẫng dường như bị bỏ rơi…

Kinh nghiệm về sự cô đơn trong đời tu không ai giống ai, mỗi người một vẻ. Thực tại cô đơn gắn liền với thân phận con người. Sống trong bậc tu trì, không ai thoát khỏi những giờ phút cô đơn. Chạy trốn cô đơn ư? Đừng lầm, vì càng trốn chạy lại càng dễ đối diện. Ai bảo người tu sĩ không sợ cô đơn, hay không bao giờ rơi vào trạng thái cô đơn là tự dối lòng mình.

Chúa cho phép cô đơn có mặt trong đời tu. Cô đơn trong đời tu không phải là điều bất lợi, nhưng đôi khi cần thiết cho cuộc đời dâng hiến phục vụ. Cô đơn xem chừng không xấu, không mang lại sự phiền muộn nhưng giúp ta khiêm tốn dịu dàng hơn. Cô đơn để thấy mình bé nhỏ giữa vũ trụ bao la. Cô đơn để thấy mình chỉ như là hạt cát giữa sa mạc, như giọt nước giữa đại dương, như cánh chim lẻ loi giữa bầu trời mênh mông vô tận. Cô đơn để thấy mình yếu đuối và bất toàn không thể giải quyết được mọi sự mà phải bám lấy Chúa, trông cậy vào ơn Ngài. Cô đơn là khoảng lặng cần thiết trong tâm hồn mỗi người. Đôi khi, cùng với nỗi buồn, nó là một chất xúc tác góp nên những điều tốt đẹp và vĩ đại cho cuộc sống.

Không ít lần ta cảm thấy mình nhỏ bé giữa thế giới bao la. Những lúc như thế ai có thể hiểu thấu lòng ta? Ai có thể lấp đầy khoảng trống trong ta? Ai có thể ở bên ta lúc này?

Còn lại chăng chỉ mình ta với Chúa. Khi cô đơn ta thấy mình hoàn toàn trống rỗng, và chỉ có Chúa mới lấp đầy khoảng trống trong ta. Chỉ khi ở lại với Ngài và trong Ngài, nỗi khát khao của ta mới hy vọng được thỏa mãn, nỗi cô đơn lúc ấy sẽ nhẹ nhàng như gió thoảng mây ngàn. Cười được với Chúa trong những giờ phút chìm ngập trong cô đơn sẽ cảm nhận được sự an ủi vỗ về, sự ấp ủ yêu thương, được sưởi ấm xua tan những băng giá cho tâm tư xác hồn thêm nhẹ nhàng thanh thản. Mĩm cười với Chúa, tâm sự với Ngài đôi lời rồi chìm dần trong giấc ngủ. Đó là liều thuốc linh nghiệm để chữa lành trong những lúc rơi vào cảm giác cô đơn.

Khi ta cảm nhận được sự cô đơn và khủng khoảng có nghĩa là ta đang tập để đón nhận chúng. Cô đơn không phải là cái tội. Chẳng ai nỡ xa lánh, chối bỏ hay loại trừ những người rơi vào những khoảnh khắc cô đơn, nhưng theo lẽ thường tình thì người ta thích tìm đến gặp gỡ, chia sẻ và cảm thông với những ai đang lạc lõng bơ vơ giữa biển đời dông bão. Thực tại cô đơn chỉ đáng sợ và nguy hiểm với những ai ở mãi trong tình trạng buồn muôn thủa, ích kỷ bởi lối sống khép kín, hẹp hòi dẫn đến tình trạng sầu đau tuyệt vọng mà thôi.

Những đêm mưa rả rích, ngoài trời khuya hoang lạnh, bên ánh đèn lờ mờ ta say sưa miệt mài với những trang sách “đi tìm ý nghĩa cuộc đời”, lòng thấy ấm áp, bình an vì chỉ còn lại một mình ta với Chúa. Cô đơn đến rồi lại đi khi đời tu có Chúa.

Lạy Chúa, nếu có lúc nào đó con rơi vào cô đơn, xin cho con đừng trốn chạy cô đơn nhưng cho con can đảm để đối diện với nó và đừng sợ cô đơn vì có Chúa hằng ở bên con, yêu thương con hơn tất cả mọi sự, như thế là đủ cho con rồi.

Chúa đã hạ mình làm người nên Chúa hiểu gánh nặng cô đơn của phận người, khi cô đơn xin cho con nhớ đến hình ảnh Chúa một mình lặng lẽ trong vườn Giêt-sê-ma-ni đến nỗi“mồ hôi Ngài như những giọt máu rơi xuống đất” để con biết yêu mến đời sống cầu nguyện, trở về với thinh lặng nội tâm, sống thân mật với Ngài hơn.

Khi gặp khủng hoảng đau thương, hiểu lầm và bị bỏ rơi, bị phản bội, xin cho con nhìn lên Chúa đang quằn quại đớn đau trên thập giá vì tội lỗi nhân loại.

Lạy Chúa có thể mai ngày con lại đối diện với cô đơn, xin cho con khiêm tốn để nhận ra mình yếu đuối bất toàn mà cậy trông vào ơn thánh Chúa. Amen.

Thứ Năm, 8 tháng 9, 2022

SINH NHẬT MẸ MARIA



Hôm nay, mừng sinh nhật Mẹ Maria là mừng ngày Mẹ đã góp mặt vào đại hội trần thế này. Mừng mẹ đã có những năm tháng thật tuyệt vời nơi dương gian. Mừng cho tình yêu của mẹ luôn vĩnh cửu, vượt qua mọi thời gian và không gian. Mẹ vẫn mãi mãi ở với đàn con. Tình yêu của mẹ vẫn trẻ trung, vẫn luôn đong đầy trong cuộc đời đàn con.

Vâng, Mẹ Maria đã đi qua kiếp người nhưng tình Mẹ, ân phúc của Mẹ, dấu ấn của Mẹ vẫn còn đó trên hành trình của tất cả những người con đang còn ở dương thế. Chính Chúa Giê-su đã trao ban Mẹ cho nhân loại chúng ta. Chính Ngài đã muốn Mẹ Maria tiếp tục lấy tình mẫu tử để che chở, nâng đỡ cho đoàn con. Chính Ngài đã cảm nhận rất rõ về vai trò của Mẹ Maria khi nói với môn đồ Gioan: “Đây là Mẹ con”. Chúa Giê-su muốn nói với Gioan: không có gì trên trần đời này cao quý hơn tình yêu của một người mẹ. Và càng không có tình mẫu tử nào cao quý hơn tình yêu của Mẹ Maria, là Nữ vương trời đất, là Mẹ Thiên Chúa vẫn dành cho chúng ta. Mẹ Maria chính là bảo ngọc châu báu mà Chúa Giê-su đã trao ban cho nhân loại trước khi Ngài hoàn tất sứ vụ ở trần gian.

Vì thế, mừng sinh nhật Mẹ là dịp để con cái cảm ơn Mẹ đã có mặt trong cuộc đời của con. Cảm ơn Mẹ đã bảo bọc che chở cuộc đời con. Cám ơn Mẹ luôn chăm sóc lo lắng cho từng cuộc đời chúng ta.  Cám ơn Mẹ đã nhận chúng ta là con của Mẹ để tình Mẹ tiếp tục đong đầy trên hành trình cuộc đời chúng ta.

Lạy Mẹ Maria, chúng con cám ơn Mẹ đã nhận chúng con là con của Mẹ. Xin Mẹ hãy lấy tình mẫu tử mà che chở, gìn giữ hồn xác chúng con trong tình thương của Mẹ. Xin cho chúng con được nép mình trong vòng tay từ ái của Mẹ. Amen

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2022

SỐNG CHO GIÂY PHÚT HIỆN TẠI


Một ngày nọ tôi đọc cuốn sách về một phụ nữ trẻ suy tư về kế hoạch để dành tiền hưu.

Cô nói: “Tôi muốn bảo đảm mình sẽ để dành thật nhiều tiền – như vậy tôi mới có thể vui sống vào cuối đời.” Tôi không nghĩ vậy. Tại sao phải chờ đến già mới hưởng thụ cuộc sống?

Tôi không có ý nói rằng bạn nên bỏ qua tầm quan trọng của việc lên kế hoạch cho tương lai. Hãy biết nhìn xa và chuẩn bị cho suốt cuộc đời. Đó là sự quân bình. Hãy lên kế hoạch. Để dành tiền cho tuổi hưu.

Hãy dự trù. Nhưng đồng thời cũng cần biết sống cho giây phút này. Sống thật đầy đủ. Chấp nhận rủi ro hàng ngày. Và khôn ngoan. Hãng hàng không Emirates có câu quảng cáo như sau: “Lần cuối cùng bạn thực hiện một điều gì lần đầu tiên là khi nào?”. Một câu hỏi khôn ngoan. Vậy hãy đong đầy ngày tháng với nhiều hoạt động. Săn tìm những gì là tốt nhất cho hôm nay. Cười nhiều lên. Yêu nhiều hơn. Ước mơ thêm. Nếu cơ hội xảy đến trong những giờ tới – bạn và tôi đều biết sẽ như thế – hãy chộp lấy. Bởi vì tháng ngày đang qua đi. Rất nhanh.


HÃY LÀ CHÍNH MÌNH

 

Một ngày, tôi quyết định sẽ từ bỏ. Từ bỏ công việc, mọi mối quan hệ, từ bỏ mọi mong ước, hi vọng của mình. Tôi muốn từ bỏ cuộc sống. Tôi đã đến tìm và nói chuyện với Chúa.

“Thưa Chúa, Người có thể cho con một lí do để không từ bỏ cuộc sống của con không?”.

Chúa rất ngạc nhiên khi tôi hỏi câu đó. “Con hãy nhìn đây” – Chúa lên tiếng – “Con có nhìn thấy cây dương xỉ và cây tre này không?”.

“Dạ có”- Tôi kính cẩn trả lời.

“Khi ta gieo hạt của dương xỉ và cây tre, ta đã chăm sóc chúng rất cẩn thận. Ta cho chúng ánh sáng, ta tưới đầy đủ nước cho chúng. Cây dương xỉ lớn rất nhanh trên mặt đất. Màu xanh của nó chẳng mấy mà phủ kín cả một vùng.

Nhưng chẳng có dấu hiệu gì từ hạt giống của cây tre cả. Tuy nhiên, ta đã không từ bỏ hạt mầm đó. Một năm trôi qua, Dương xỉ nhanh chóng phát triển lớn mạnh. Nhưng một lần nữa, không một dấu hiệu của hạt giống cây tre. Và cũng một lần nữa ta không từ bỏ” – Chúa chậm rãi kể.

“Bước sang năm thứ ba, vẫn chẳng thấy gì từ hạt giống cây tre cả. Nhưng ta vẫn không từ bỏ. Năm thứ tư cũng không có gì khác. Ta vẫn tiếp tục công việc và không từ bỏ…

… Đến năm thứ năm, một mầm xanh vươn mình lên khỏi mặt đất. So với đám dương xỉ xung quanh, nó quá nhỏ bé và chẳng có chút ấn tượng nào. Nhưng chỉ 6 tháng thôi, cây tre đã cao hơn 30 mét. Nó đã mất tới 5 năm để phát triển bộ rễ. Rễ của nó rất khoẻ mạnh và có thể cung cấp cho nó tất cả những gì cần thiết để sống và vươn lên. Ta đã không cho cây tre một chút thử thách nào”.

“Con có biết không, con của ta, tất cả thời gian mà con phải vật lộn để sống, con đã xây dựng và hoàn thiện gốc rễ của mình” – Chúa nói tiếp.

“Ta đã không rời bỏ cây tre. Và ta cũng sẽ không bao giờ xa con. Đừng so sánh bản thân con với bất cứ thứ gì khác.

“Cây tre và dương xỉ có cách sống khác nhau mặc dù mục tiêu của chúng đều là màu xanh cho trái đất. Cơ hội của con sẽ đến…” – Chúa khắng định – “… Con sẽ vươn cao”.

“Liệu con có thể vươn cao đến đâu thưa Người?”.

“Vậy con có biết cây tre vươn cao đến đâu không” – Chúa không trả lời mà hỏi lại.

“Cao hết mức mà nó có thể phải không ạ?” – tôi ngập ngừng hỏi lại.

“Đúng thế” – Chúa mỉm cười – “Hãy cho ta cảm thấy tự hào khi thấy con vươn đến đỉnh cao nhất mà con có thể”.

Đừng tiếc nuối những ngày đã qua trong đời. Những ngày may mắn, tốt đẹp mang cho bạn hạnh phúc. Những ngày đen tối khó khăn mang lại cho bạn nhiều kinh nghiệm. Tất cả đều cần cho cuộc sống.

(St)

----------

Bạn thấy mình đang là dương xỉ hay tre???

--> đừng quên cả 2 đều do Chúa gieo nhé, nên hãy cứ hạnh phúc là chính mình, chẳng cần phải so sánh mình với ai khác nhưng hãy so sánh mình với chính mình: tôi của ngày hôm nay có hơn của hôm qua, của tháng trước hay của năm trước hay không? 

--> nếu là dương xỉ, đừng sợ phải "um tùm xanh tươi". Nếu là tre, đừng sợ thời gian ẩn mình để đâm rễ lấy sức một ngày nào đó vươn cao, bạn nhé...

Có một bí mật mà bạn cần phải biết đó là "Thiên Chúa luôn yêu bạn bằng một Tình Yêu không bao giờ mệt mỏi". Thân xác này là Chúa cho bạn, cả cuộc sống này và hết mọi thứ bạn đang có nữa...Tất cả là của Chúa cho bạn một cách vô điều kiện đấy, cho nên đừng bao giờ thất vọng và chán ghét bản thân mình nhé. Bởi vì, đó không phải là của bạn mà là của Chúa đấy nhé!!!

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2022

MỘT SỐ CĂN BỆNH MẮC PHẢI TRONG ĐỜI SỐNG CHỦNG SINH


Đức Phanxico từng liệt kê 15 căn bệnh mà những chủng sinh có thể mắc phải. Qua những căn bệnh này, tôi mạn phép liên tưởng đến đời sống của tôi và anh em trong chủng viện đôi khi chúng ta mắc phải một số căn bệnh

1/ Bệnh càng lên cao càng thấy yếu kém trong việc kết hợp với Chúa dù luôn hiện diện đầy đủ các giờ

2/ Bệnh sống với những kế hoạch và tự làm theo đó mà bỏ quên sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần

3/ Bệnh duy tri thức, vì xem điểm số là cách để chứng tỏ tri thức của mình hơn anh em.

4/ Bệnh cạnh tranh nhau, từ đó bản tính ích kỷ hoặc kiêu ngạo lại được dịp thể hiện cách khéo léo.

5/ Bệnh cho mình là hơn người khác nên không muốn nghe lời góp ý của bất cứ ai.

6/ Bệnh dửng dưng trước khó khăn của anh em, từ đó thói xấu chỉ biết nghĩ cho mình mỗi ngày một tăng trưởng.

7/ Bệnh tích trữ, mặc dù có quyết tâm là ” từ bỏ ” nhưng sự thật là ” từ từ hãy bỏ ” còn giờ thu vô cái đã.

8/ Bệnh e ngại cộng tác vào công việc chung, vì quên tình hiệp thông nên có lúc bỏ mặc hoặc chỉ miễn cưỡng cộng tác.

9/ Bệnh coi chủng viện như nhà trọ nên đừng bao giờ nói đến từ ” Gia đình chủng viện ” vì từ ấy không có trong từ điển của khách trọ.

Có thể nói những căn bệnh này là cám dỗ có nguy cơ làm cho đời sống chung tại chủng viện không thể thăng tiến được, nhất là bước đường ơn gọi của tôi và anh em có nguy cơ lạc lối. Ước mong Chúa Thánh Thần nâng đỡ và thanh tẩy chúng ta. Xin Lòng Chúa Thương Xót chữa lành mọi vết thương tội lỗi của chúng ta.