Thứ Ba, 4 tháng 4, 2017

Mùa gió tháng tư. Cho ta những nhớ - quên cần thiết.

Đôi lúc ta vẫn thường giả vờ quên một tuyến phố, giả vờ quên một cái tên, giả vờ quên một kỷ niệm nào đó mặc dù ta biết nó đã đã ghim chặt vào tim, ăn sâu bám rễ như cây cổ thụ nghìn năm trong tâm hồn rêu xanh cỏ mọc. Giống như người say, giống như người điên. Ta giả vờ chỉ để ru lòng thôi khắc khoải, để tạm thời an yên trong những điều luyến tiếc xa vời. Nhưng chỉ là giả vờ thôi...
Chiều nay. Ta gặp cái nắng da diết cháy trên những tàng cây. Chợt phút giây nào đó, ta thèm ta khát một tiếng ve đầu mùa, thèm một cơn gió thổi bay những nóng nực tâm can. Thèm được rũ bỏ những muộn phiền từ lâu ấp ủ, từ lâu lên men trong những giấc mơ ngày.
Đôi lúc, ta thấy chán những bon chen phố thị, ta thấy chán những bụi phủ lối về, ta thấy chán những ồn ào đông đúc tắc đường mỗi giờ tan sở. Ta thèm một chốn nào đó, có mẹ ta, gia đình ta và bạn bè ta...
Chiều nay. Mơ màng trong những hiện thân của gió, của nắng, của tháng tư nồng nàn cháy bỏng. Bao nhiêu điều đã cố giả vờ mà vẫn không sao giả vờ được một cách tự nhiên như thật. Ta qua rồi cơn say, ta qua rồi cơn mê. Một giây nào đó, bỗng thấy tất cả trong ta trở về hư không. Ta vét cạn tình mình để thổi tung cùng những trăn trở một thời. Để rồi sau đó, ta muốn trở về ngủ trong mùa đông cũ, ngủ trong một đóa hoa đêm không màu...
Mùa gió tháng tư, cho ta những nhớ - quên cần thiết...



Cuộc đời. Với riêng ta. Chỉ là những lả lướt quen thân trong từng mùi hương phấn sáp, mùi hương trên mái tóc, trên những nụ môi hồng. Cuộc đời, đơn giản chỉ là một cuộc hành trình đi tìm con đường thỏa mãn những ước mong. Cuộc đời đơn giản là những lần vấp ngã rồi lại đứng lên, vững vàng hơn hoặc chết. Và ta đang gói ghém những mạch cảm xúc ngọt ngào còn lại, hiến dâng cho mùa gió tháng tư trinh nguyên.
Những nóc phố đã phủ rêu hiển hiện trong từng bức vẽ của người họa sỹ tự do. Những bàn tay thơm tho, những khuôn mặt người với nụ cười du miên. Tất cả vẫn còn đây, như chưa hề ngủ yên, và chưa hề biết tới phút giây nào xa cách.
Tự hỏi. Vì sao những mạch cảm xúc trong ta đứt quãng, phải chăng mọi thứ đã tới mùa gió bay. Vẫn biết rằng trong cuộc sống thiếu vững bền nhất là tình cảm con người. Nhưng ta vẫn tin một lúc nào đó những cảm xúc sẽ được khơi gợi lại, ngọt ngào và ăm ắp hơn xưa.
Chiều. Ta tự nguyện vét cạn những tâm tư phủ lên màu tím nhớ. Ta thấy lòng mình bâng khuâng nhiều lắm. Vì ta nặng lòng, vì ta đa mang. Vì ta cứ hay tin vào cảm nhận riêng. Nên đôi lần nhầm lẫn. Đôi lần ta thấy tiếc cho những gì ta đã từng thương mến đong đầy.
Xin chào em, mùa gió tháng tư. Cho ta những nhớ - quên cần thiết.

Tháng tư nào rồi cũng sẽ đi qua...

Kết quả hình ảnh cho tháng 4



Tháng tư nào rồi cũng sẽ đi qua... Điều còn lại trong đời sống vô thường dĩ nhiên sẽ là yêu thương tuyệt diệu. Đừng đặt quá nhiều câu hỏi cho cuộc đời khi ta chưa từng nếm trải. Hãy dấn bước và sống trọn vẹn trong đó. Dẫu có đớn đau tủi hờn, hay vinh quang cao ngời thì người trong cuộc mới có thể cảm thấu nhất. Tê liệt thể xác thì đã sao? Vẫn hơn nhiều người đi qua nhau mỗi giờ mà xơ cứng rồi quên lãng.
Tôi chỉ có niềm ước ao mỗi nơi mình đã đến sẽ kịp tặng lại ai đó nụ cười. Dù bạn là ai? Tôi là ai? Vẫn không quan trọng bằng chúng ta đã để lại điều gì cho cuộc đời khi ngọn đèn chợt tắt trong kiếp người thoảng qua...

Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

Chạm vào đêm một nỗi nhớ thâm sâu


Chạm vào đêm một nỗi nhớ thâm sâu
Xin Chúa lấp cho con đầy khoảng trống
Con bé nhỏ giữa trời cao đất rộng
Xin Chúa cõng con về trên đôi cánh Tình Yêu.

Thứ Tư, 29 tháng 3, 2017

Chúng ta phải học cách lớn lên từ những nỗi buồn

Tất cả chúng ta đều mong muốn được hạnh phúc, nhưng cuộc sống này đâu phải chỉ có những ngày vui...

Hãy thừa nhận điều đó mặc dù không một ai thích phải buồn. Tất cả chúng ta đều mong muốn được hạnh phúc, nhưng cuộc sống này là sự xen kẽ giữa những ngày buồn và những ngày vui – giống như những phím đen trắng trên cây đàn dương cầm. Và tốt thôi, chúng ta lao vào cuộc sống như thực hiện một trò chơi, mà trò chơi nào cũng đều có luật của nó trước khi "game over".
Nỗi buồn đến với tất cả chúng ta
Những nỗi buồn không chỉ diễn ra trên phim ảnh, tạp chí hay là những cuốn tiểu thuyết dày cộp; nó xảy ra trong cuộc sống thực hằng ngày của chính chúng ta. Đôi khi, chúng ta vẫn mong mỏi rằng những chuyện tồi tệ nhất mà chúng ta gặp phải là một cơn ác mộng, để thức giấc rồi sẽ không phải đối mặt nữa. Nhưng đương nhiên, vì ngày hôm sau mặt trời vẫn còn ló dạng, và vì mọi chuyện chưa được giải quyết sẽ vẫn còn dở dang, nên chúng ta phải tiếp tục chiến đấu.
Chúng ta phải học cách lớn lên từ những nỗi buồn
Mặc dù cảm giác bất lực là thứ cảm giác hết sức khó chịu. Mặc dù chúng ta chẳng hề mong muốn mọi chuyện không hay sẽ xảy đến với mình, cũng như bạn bè, người thân trong gia đình chúng ta… Nhưng vì hiện thực còn ở đó, và nỗi buồn sẽ bắt đầu len lỏi, nhanh thôi.
Đôi khi chúng ta có xu hướng giãi bày để được chia sẻ cùng ai đó những cảm xúc không vui mà chúng ta phải trải qua. Cũng có đôi khi chúng ta tìm cách giấu nhẹm đi, cất chúng vào gọn một ngăn tủ tưởng tượng rồi khóa kín lại, sau đó lại mang trên mình cái mặt nạ vui vẻ biết mỉm cười. Nhưng, dù thế nào đi chăng nữa, chúng ta cũng đều phải cố gắng để vượt qua nỗi buồn vào thời điểm đó. Bởi chúng ta mong muốn sống là để được hạnh phúc chứ không phải là khổ đau, cho nên chúng ta không để cho mình gục ngã.
Và những ký ức trở thành một phần của cuộc đời
Người ta không thể nào cười mãi cho cùng một câu chuyện vui, nhưng lại sẵn lòng khóc rất nhiều lần cho cùng một nỗi đau nào đó. Hóa ra, nỗi buồn có xu hướng bám rễ vào tận sâu trong tâm hồn chúng ta, mãnh liệt hơn là chúng ta vẫn tưởng.
Vào một ngày kỷ niệm, mọi thứ dường như chẳng hề thay đổi, chỉ có lòng người là đổi thay. Khi người không còn nữa, không còn ở cạnh bên chúng ta để làm nên một ký ức mới đẹp đẽ hơn – điều đó khiến chúng ta thấy lòng mình trống trải và nỗi buồn thì dường như vô tận.
Chúng ta phải học cách lớn lên từ những nỗi buồn
Đôi khi, chỉ cần nghe tên của người đó được vô tình gợi lại. Hoặc nghe một bài hát trên đài phát thanh. Hoặc đi qua những con đường cũ quen thuộc, tâm trí chúng ta lại tự động mở một cuộn phim cũ đã nhòe theo thời gian, nhưng vẫn đủ sắc nét để gợi nhớ tất cả về một người, về một thời mà chúng ta đã đi qua. Những nỗi buồn ám ảnh dai dẳng ấy, tất cả chúng ta, có ai là không có?
Nhưng những khoảnh khắc đó không sinh ra để khiến chúng ta yếu lòng
Có những ngày mà chúng ta không thể làm gì khác hơn ngoài nhắc nhở bản thân mình phải sống thật mạnh mẽ. Nhất là khi ký ức cũ ùa về, và chúng ta thì bất lực với việc thay đổi chúng. Chúng ta chỉ có thể trân trọng những gì đã qua, kể cả là nụ cười hay nước mắt, để hiểu với nhau một điều rằng: chính những gì có trong quá khứ đã làm nên con người hiện tại của chúng ta bây giờ. Và thay vì níu giữ, hay hằn học, chúng ta phải học cách chấp nhận tôn trọng quá khứ, buông bỏ nỗi buồn, để hướng về những ngày mới mà chúng ta sẽ đi.
Chúng ta phải học cách lớn lên từ những nỗi buồn
Bởi vì chúng ta không thể lựa chọn những ai sẽ xuất hiện trong cuộc đời mình, những ai sẽ ở lại, và những ai sẽ ra đi. Cho nên, chúng ta mặc nhiên tin vào duyên phận, coi như ai đó rời đi khỏi cuộc đời mình nghĩa là họ đã hoàn tất xong một phần việc mà họ phải làm, vậy thôi. Hãy để những nỗi buồn trở thành một tờ note nhỏ nhắn, nhắc nhở chúng ta những gì đã trải qua, và lưu giữ những kỷ niệm dù không vui chăng nữa. Và, cũng chỉ nên dừng lại ở ngưỡng ấy mà thôi nhé!
Cuối cùng, chúng ta chấp nhận rằng khi mình sở hữu những khoảnh khắc nào đó, dù ngắn hay dài, vẫn còn hơn là không bao giờ có được gì cả. Chắc chắn rằng, sau mỗi sự đổ vỡ, sau mỗi lần chia ly, sau những giọt nước mắt, chúng ta cũng sẽ học cách để trở nên mạnh mẽ hơn, bản lĩnh và trưởng thành hơn rất nhiều – so với những ngày xưa.
Trinh Leng Keng

Tại sao người ta càng trưởng thành lại càng thấy cô đơn?

Càng trưởng thành càng thấy tình yêu là một bài toán khó, vậy nên người ta cứ biên niên cô đơn thôi…

Càng lớn, số tuổi càng tăng thêm, nếp nhăn cũng bắt đầu xuất hiện nhiều… Vậy mà nhìn quanh nhìn quẩn vẫn thấy chỉ có mình độc hành với cô đơn. Bạn bè đều đã tìm thấy người thương, nhiều người vẫn dễ dàng để có được trong tay hạnh phúc. Vậy mà duyên số mình sao cứ lận đận chẳng đâu vào với đâu?
Có không ít người cho rằng mình được sinh ra trên cõi đời này đã là một sự sắp đặt sai số. Có vẻ như chẳng tồn tại nổi một mảnh ghép nào phù hợp để mình đi kiếm tìm và hy vọng.
Nhưng hỡi những trái tim cô đơn, đừng tuyệt vọng. Liệu có phải bạn cô đơn là vì những lý do dưới dây không? Nếu đúng, thì sửa đi thôi là mọi chuyện lại ổn. Cuộc đời ngắn lắm, nỗi cô đơn kéo làm gì lắm thế cho dài?

1. Quá lâu rồi không hẹn hò một ai, nên chỉ nghĩ tới thôi đã thấy… lười

Tại sao người ta càng trưởng thành lại càng thấy cô đơn?

2. Vì yêu một người là nhường nhịn và san sẻ lẫn nhau, đây đằng này lại không thích thế!

Tại sao người ta càng trưởng thành lại càng thấy cô đơn?

3. Vì ai đó đã từng không coi trọng, nên rất sợ người tới sau cũng giống như người tới trước

Tại sao người ta càng trưởng thành lại càng thấy cô đơn?

4. Trải qua nhiều sự đổ vỡ, trái tim bây giờ chỉ còn mịt mù những kỷ niệm không vui

Tại sao người ta càng trưởng thành lại càng thấy cô đơn?

5. Có những người như con nhím xù lông, mặc kệ cuộc đời, dù cô đơn vẫn thấy tim mình yên ổn

Tại sao người ta càng trưởng thành lại càng thấy cô đơn?

6. Đến thời gian để thở cũng hiếm hoi, nói gì đến chuyện yêu thương một người

Tại sao người ta càng trưởng thành lại càng thấy cô đơn?

7. Vì quá sợ hãi cô đơn mà đi kiếm vội tìm nhanh một nửa cô đơn khác, chỉ tiếc là chẳng thể nào hòa hợp với nhau

Tại sao người ta càng trưởng thành lại càng thấy cô đơn?

8. Quá kỹ tính, quá kén chọn, quá cầu kỳ… luôn tôn thờ chủ nghĩa hoàn hảo

Tại sao người ta càng trưởng thành lại càng thấy cô đơn?

9. Quen ai cũng được, yêu ai thì cũng xong, chỉ có điều lắm mối tối lại nằm không

Tại sao người ta càng trưởng thành lại càng thấy cô đơn?

10. Đơn giản chỉ là… người ta thích thế, cho nên người ta cứ biên niên cô đơn thôi

Tại sao người ta càng trưởng thành lại càng thấy cô đơn?
Theo: Trí Thức Trẻ

Khi trưởng thành, người ta sống bao dung hơn và yêu chân thành hơn...

Kết quả hình ảnh cho trưởng thành


Trường thành rồi, đó là lúc ta cười nhiều hơn và khóc ít lại nhưng nụ cười đôi khi lại lem đầy chất đắng vì ta bắt đầu xây cho mình những mê cung cảm xúc, không có lối vào không biết hướng ra, mệt mỏi quá ta lại chui vào đó, nghe vài bản nhạc buồn, nhớ vài kỹ niệm cũ, một vài người đi qua đời, nhìn lại 4 bức tường và thầm ước ao có ai đó sẽ hiểu mình, bởi vì người trưởng thành là người khó hiểu nhất đâu phải như thời còn bé mọi thứ cứ vạch toẹt ra trước mắt mình, cái hồn nhiên nó ánh lên từ trong ánh mắt, cái ánh mắt vô ưu vô lo vô buồn vô nghĩ.
Trưởng thành rồi, bắt đầu người ta biết cho đi, biết bao dung so với cái thời giành giật nhau từng món đồ chơi, từng miếng ăn, cái bánh, người ta cho đi để nhận về từng thảnh thơi suy nghĩ, cho đi không phải là đánh mất mà cho đi là ghi nhận một sự thật, cuộc sống đã cho mỗi người trong chúng ta một điều kỳ diệu, đó là sự trưởng thành, được lến lên trong vòng tay yêu thương của bố mẹ, được chơi đùa cùng nhóm bạn thời thanh mai trúc mã, được cộng tác cũng những người đồng nghiệp để tích cóp cho mình nhiều kinh nghiệm sống và được yêu thương một ai đó thật lòng và dắt tay nhau đến hết cuộc đời. Như vậy đó, có một điều kỳ diệu mang tên "sự trưởng thành" vì nếu chúng ta không bao giờ trưởng thành, liệu những điều hạnh phúc ấy có bao giờ ta cảm nhận được chăng?

Khoảng thời gian cần sự trưởng thành hơn trong suy nghĩ...

Kết quả hình ảnh cho trưởng thành



Rồi sẽ có những lúc, bạn cảm thấy mệt mỏi và mất phương hướng hay thậm chí gặp rắc rối với những quyết định khó khăn trong cuộc sống. Không phải lúc nào sự tư vấn hay chia sẻ từ người bạn tin tưởng bấy lâu cũng là 1 ý tưởng tuyệt vời. Đôi khi, bạn cũng nên tìm cách lắng lại 1 chút, tìm 1 khoảng yên tĩnh và suy nghĩ xem mình thật sự muốn gì? Tin tôi đi, chỉ có bạn mới tạo ra được chính nguồn sáng và vùng trời của chính bạn mà không phải ai khác vào những ngày tưởng chừng như tối tăm và không có 1 lối thoát đấy! Tôi gọi đấy là khoảng thời gian cần sự trưởng thành hơn trong suy nghĩ...

25 tuổi rồi, sao vẫn quá chênh vênh...

25 tuổi – như đứng giữa cao nguyên nhìn về quá khứ là đồng bằng và nhìn về tương lai như những ngọn núi cao.

Đêm thu, ngồi ban công hóng gió ngắm sao trời, mơ màng suy nghĩ... Điện thoại bỗng rung, messenger báo có tin nhắn... tiện đường ghé qua facebook. Ngập tràn news feed là bạn bè thi nhau khoe ảnh cưới, ảnh con, ảnh hẹn hò... Thoáng chút chạnh lòng.
25 tuổi – ¼ cái trăm năm đã đi qua mà sao còn chênh vênh quá!
25 tuổi – Cái tuổi đã "già" chưa? Mà nhìn những bạn sinh viên mới ra trường thấy hoang hoải quá... Đã trải qua cái thời khủng hoảng, không biết về đâu với tấm bằng đại học trên tay. Nhưng rồi cũng đã nghĩ được, không thể làm thứ mình thích thì sẽ thích thứ mình làm!
25 tuổi rồi, sao vẫn quá chênh vênh...
25 tuổi – Cũng đã trải qua một vài mối tình, nhưng chẳng thể đi cùng nhau trọn vẹn. Có những lúc khùng khùng cũng nuối tiếc điều đã qua hay những lúc chùn chân mỏi gối tìm duyên, muốn gật đầu nắm đại một bàn tay. Thế nhưng cũng sực tỉnh – rồi bàn tay ấy có đi cùng tay đến hết con đường mưa hay sẽ bỏ ta mà trú mưa dưới mái hiên nào đó. Và thế, ta lại là ta.
25 tuổi – có nhứng lúc thấy mình như bà già, khi ngồi lặng nhìn mấy đứa 18 – 20 nói chuyện yêu đương. Lúc mình bằng tuổi nó, mình nào biết chuyện tình yêu mưa nắng thế nào... mà giờ ngồi nghe chúng nó suốt ngày than thở. Lặng nghe, chỉ biết cười chua chát, khi thấy mình còn non nớt về những suy nghĩ ấy.
25 tuổi – Bạn bè dần dần xa rời ta đi lập gia đình, họ không còn cùng ta nói những câu chuyện không đầu không cuối. Họ phải lo chăm con bình sữa, chăm chồng bát cơm... Còn ta vẫn đi về mưa nắng, sớm hôm, không ai đón đưa khi trời trở gió...
25 tuổi rồi, sao vẫn quá chênh vênh...
25 tuổi – Cái tuổi bị ví như cái quạt điện mùa đông, để đâu cũng thấy vướng. Bố mẹ chẳng giục lấy chồng nhưng cũng đủ hiểu chuyện khi nhìn mẹ bế bồng đứa cháu nhà hàng xóm. Hay trong câu trách yêu của mẹ: "Mấy đứa bằng tuổi mày, mẹ thấy chúng nó lớn lắm mà sao mẹ thấy mày cứ như con nít thế hả con?" Ta chỉ biết cười thương cho vết chân chim trên mắt mẹ và những sợi tóc bạc trên đầu cha.
Tuổi 25 ẩm ương, đôi khi chạnh lòng mỗi buổi tăng ca đi về hôm sớm, nhìn những cái siết tay trên phố đông người. Những lúc cũng mơ màng về mái nhà với ông chồng lịch lãm, những đứa con thiên thần... Nhưng nghĩ gì cho mệt khi tình còn lang thang tắc đường chưa chịu đến...
25 tuổi – như đứng giữa cao nguyên nhìn về quá khứ là đồng bằng và nhìn về tương lai như những ngọn núi cao.


Theo: GUU.vn

Thơ mực tím sưu tầm

Muốn cùng em đến tận cùng thế giới
Bù đắp tháng ngày mòn mỏi ngóng trông nhau
Để thêm ngọt ngào và gắn kết về sau
Nhưng em ạ, tiền tàu xe đắt lắm.

_________

Nhớ về em...đành lôi ảnh ra ngắm
Chẳng có tiền...thôi gửi gắm vào thơ
Em biết không...từ ngày ấy tới giờ
Anh dành dụm...một ống bơ rồi đấy !

Khi gặp nhau...thế nào em cũng thấy !

___________

Cô gái à a chỉ chém gió thôi
Sao em tin lời đầu môi như thế
Tin vừa thôi đừng xem như có thể
Chỉ nói thôi mà, a có làm dc đâu 

Thứ Ba, 28 tháng 3, 2017

Đơn phương mà có dám nói ra đâu!

Kết quả hình ảnh cho tình yêu học trò

Và năm này lại có Cá tháng tư
Anh sẽ nói dối một điều trong Anh luôn là thật
Nếu như câu trả lời không là ưng ý nhất
Anh sẽ bảo em rằng: “Anh đùa đấy, đừng tin!”
Anh giấu ở trong tim mãi mãi một bóng hình
Mà không nói ra vì lo rằng, sợ sẽ…
Bởi vậy mà bao năm cứ một mình đơn lẻ
Đi qua bao mùa valen trắng lẫn đen.
Lỡ mà có ai nghe sẽ thấy Anh rất hèn
“Thương mà sao vậy anh? Yêu mà không dám nói?”
Nhưng có lẽ chỉ mình anh hiểu nổi
Đơn phương mà có dám nói ra đâu!
Nhưng chắc là anh chẳng giấu được lâu
Bởi vì mình thương chắc là người cũng biết
Nhưng có phải vì người vẫn không tha thiết
Nên chẳng nói gì…
Chắc đến lúc rồi, anh thổ lộ rồi anh đi!